🏡 Nghiêng Chiều Nhớ Quê 🌿
Chiều nghiêng mây trắng bay xa,
Hồn ai chợt nhớ quê nhà khôn nguôi.
Nắng tàn rơi nhẹ cuối trời,
Lời ru của mẹ một đời còn ngân.
Sông quê lặng lẽ trong ngần,
Tre nghiêng soi bóng, gió ngân bên làng.
Lúa vàng thơm chín mênh mang,
Hương bùn quyện khói gọi ngàn nhơ thương.
Chuông chùa rơi mỏng bên sương,
Cây đa, bến cũ còn vương tuổi hồng.
Lối xưa đất đỏ ven đồng,
Bàn chân thơ dại theo trăng đợi chiều.
Phố đông lắm ánh đèn thêu,
Sao bằng bếp lửa những chiều năm nao.
Câu ca nghiêng xuống hàng cau,
Chiếc nón ai úp gửi vào nắng quê.
Dẫu đi muôn dặm sơn khê,
Tình quê vẫn giữ lời thề trong tim.
Mái đình một bóng im lìm,
Mà nghe hồn đất lặng chìm thiêng liêng.
Bao năm biền biệt mọi miền,
Quê nhà vẫn đợi một niềm chở che.
Người đi khuất nẻo xa quê,
Vẫn neo lòng lại bên hè tuổi thơ.
(Quang Đặng - Yên Mỹ, sáng 28.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét