Thứ Năm, 27 tháng 11, 2025

HÀ NỘI — NỖI NHỚ CHẠM TẦN TIM

 


🌙 HÀ NỘI — NỖI NHỚ CHẠM TẦN TIM

Có bài nhạc tựa mưa đêm,
Rơi lên ký ức mềm êm thuở nào.
Hà Nội phố gọi lao xao,
Một câu hát cũ cũng trao nghẹn lòng.

Tôi đi mấy bến mênh mông,
Qua bao thành phố mà không thấy mình.
Bristol sương phủ lặng thinh,
Sydney gió thổi rung hình nhớ ai.

Chỉ nơi phố cũ đông dài
Giữ riêng nỗi nhớ không phai mỗi mùa.
Nghe cành bàng trụi ngày xưa,
Như xem lại đoạn phim vừa rớt tay.

Đèn đêm rơi xuống vai gầy,
Khói tan theo nhịp thở bay cuối đường.
Chuông chiều thả những dư hương,
Hoa sữa gọi bóng mơ vương dội về.

Dương cầm lạc giữa tịch mê,
Khơi lên nỗi nhớ chẳng hề gọi tên.
Dẫu đi bốn hướng, ba miền,
Hà Nội vẫn đứng bên thềm đợi tôi.

Ai xa thành phố một thời
Cũng mang cuộn nhớ chẳng rời được đâu.
Còn tôi, mỗi buổi nhạt màu,
Tắt đèn để phố nhiệm mầu bước ra.

Từ trong bóng tối phôi pha,
Hà Nội trở lại… thiết tha tận cùng.


(Quang Đặng - Một thời xa xứ, Đông 2025)


TRANSLATED BY AN'S SEN


HANOI – A MEMORY THAT TOUCHES THE DEEPEST CHORD


There is a song like midnight rain,

Falling on memories, soft and plain as old days.

Hanoi streets keep calling in their ways,

And one faded chorus still makes my heart strain.


I’ve crossed wide harbors, miles of sky,

Through countless cities where I can’t find me.

Bristol wrapped in mist moves silently,

Sydney winds shake frames of someone I miss.


Only those crowded streets that never sleep,

Guard a private longing that won’t fade with time.

A line of bare bàng trees, a younger rhyme,

Like a dropped film scene I replay and keep.


Night lamps fall gently on a fragile shoulder,

Smoke drifts out, in step with the breathing street.

Evening bells spill echoes, thin and sweet,

Milkwood flowers call old ghosts to smolder.


A piano lost in a dreamy trance,

Stirs up nameless aches I can’t ignore.

Though I roam three regions, four winds, and more,

Hanoi still waits by the doorstep of my chance.


All who’ve left that city of their youth

Carry a tangled yearning they can’t undo.

As for me, when days fade out of view,

I kill the lights and let the streets speak truth.


From the thinning shadows’ quiet seam,

Hanoi returns… my last, most tender dream.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...