Tâm
thư gửi sinh viên PTIT và thế hệ trẻ Việt Nam
Các em sinh viên thân mến,
Gần ba mươi năm đứng trên
bục giảng, thầy đã chứng kiến biết bao lớp người trưởng thành, rời ghế nhà
trường để bước vào đời. Thầy cũng từng mang trong tim khát vọng đi xa, du học
rồi trở về, đem tri thức góp cho quê hương. Con đường ấy, chưa bao giờ trải đầy
hoa hồng; nó luôn nhuốm mưa dầm, gió bấc, và cả những mất mát, hy sinh. Chính
vì thế, sáng nay – khi từng hạt mưa như roi quất vào mặt, khi gió lồng lộng
muốn xô ngã bước chân – thầy lại càng khao khát gửi đến các em những lời từ tận đáy lòng, như một ngọn đuốc nhỏ le lói trong đêm tối, để sưởi ấm tâm hồn, đánh thức ý chí, và nuôi lớn trong các em niềm tin cùng khát vọng vươn lên phía trước.
Các em hãy thử nhớ lại: mới
chỉ vài thập niên trước thôi, những chàng trai cô gái – cũng ở lứa tuổi sinh
viên như các em – đã phải gác lại trang sách, xếp bút nghiên để khoác áo lính.
Trong bộ phim Mưa đỏ, hình ảnh họ bước ra chiến trường, cầm súng
thay cho cây bút, lấy máu đào và tuổi xuân đánh đổi lấy độc lập, tự do cho dân
tộc – đó không chỉ là ký ức điện ảnh, mà là sự thật lịch sử bi hùng. Họ dám
xông pha giữa bom đạn, lẽ nào hôm nay, chỉ vài cơn mưa phùn, vài trận gió lớn
lại khiến chúng ta ngần ngại đến lớp?
Các em cũng hãy nghĩ về
những học trò nơi miền núi xa xôi, sáng sáng phải băng qua con suối lạnh, trèo
đèo trơn trượt, đôi chân rớm máu chỉ để kịp buổi học. Hãy nghĩ về những người
cha, người mẹ đang lầm lũi ngoài đồng, mồ hôi mặn chát dưới nắng gắt, hay gập
người bên máy khâu, bên xưởng thợ, mỗi đồng bạc đổi lấy từ những giọt mồ hôi và
cả nước mắt. Tất cả những nhọc nhằn ấy đều gửi gắm nơi các em niềm tin và hy
vọng: rằng một ngày nào đó, các em sẽ thành tài, thành người.
Học tập không chỉ để có
điểm số, để nhận một tấm bằng treo tường. Học tập còn là để rèn luyện bản lĩnh,
mài sắc ý chí, nuôi dưỡng nhân cách. Con đường tri thức tựa một ngọn núi cao:
mưa gió chỉ là vài hòn sỏi nhỏ dưới chân. Nếu không vượt qua nổi điều nhỏ nhặt,
làm sao chúng ta có thể đứng vững trước những bão tố lớn lao của cuộc đời?
Thầy mong các em – đặc biệt là lớp BAS1158-20251-01 & BAS1158-20251-02 – và rộng hơn là cả thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay, hãy soi lại chính mình. Hãy tự hỏi: ta đã sống, đã học, đã phấn đấu xứng đáng với những hy sinh của cha ông, với giọt mồ hôi mặn chát của cha mẹ hay chưa? Hãy điều chỉnh lại thái độ sống, cách học tập và làm việc của mình. Đừng để thời gian quý báu trôi đi trong sự hờ hững, để rồi hối tiếc khi ngoái đầu nhìn lại, các em nhé.
Ngày mai, khi bước ra khỏi
cánh cổng trường đại học, trên vai các em không chỉ là hành trang tri thức, mà
còn là gánh nặng thiêng liêng của trách nhiệm. Trách nhiệm ấy không dừng lại ở
bản thân, mà còn nối dài tới gia đình, tới dòng họ, và cao hơn hết là Tổ quốc
Việt Nam yêu dấu – nơi bao thế hệ đã ngã xuống để ta có ngày hôm nay.
Hãy coi mỗi giọt mưa rơi
trên mái tóc, mỗi cơn gió quất vào mặt là một bài kiểm tra của cuộc đời. Chính
những thử thách tưởng nhỏ bé ấy lại là lò luyện, rèn ý chí thành thép, hun đúc tâm
hồn thành lửa. Rồi mai này, khi bước ra biển lớn, các em sẽ không còn nao núng
trước sóng gió, mà sẽ hiên ngang tiến bước như những người con kiên cường, bản
lĩnh.
Và khi ấy, các em sẽ viết
tiếp không chỉ trang học bạ hay tấm bằng tốt nghiệp, mà là những trang sử mới
của dân tộc – những trang sử vàng rực rỡ được viết bằng trí tuệ, bằng nhân
cách, và bằng cả lòng yêu nước của thế hệ trẻ hôm nay.
Thân ái và tin tưởng,
Người thầy của các em
Đặng Đức Quang
(Sáng 30/09/2025, tại 303-A2-PTIT)
Em là một người thầy tuyệt vời!
Trả lờiXóaThầy ơi, các bạn ấy hiểu đấy, nhưng brain bjo bị smartphone phong tỏa rồi. 🤭
Trả lờiXóa