Thứ Hai, 29 tháng 9, 2025

NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI

 




NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI

Chiều Hồ Tây vào thu. Từ tầng cao của một quán cà phê ven hồ, tầm mắt mở ra khoảng không rộng mênh mang: mặt nước loang loáng ánh vàng, hàng cây ven bờ bắt đầu úa lá, và gió lùa nhè nhẹ qua khung cửa sổ. Trên bàn, ly cà phê tỏa khói mỏng, quyện cùng hơi thu se lạnh, làm cho không gian thêm phần bảng lảng. Trong khung cảnh ấy, giai điệu “Nhìn những mùa thu đi” của Trịnh Công Sơn khẽ vang lên – không ồn ào, không vội vã, chỉ như một làn khói sương len vào từng ngóc ngách tâm hồn.

“Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu lên trong nỗi nhớ…” – lời ca ngân dài như tiếng thở của thời gian. Thu nối thu, lá cứ rơi mà không ai giữ lại được. Người nghe bất giác thấy lòng mình lặng đi, như thể mỗi chiếc lá vàng ngoài kia là một kỷ niệm rơi xuống, một dấu yêu đã qua, một khoảng trời tuổi trẻ đang xa dần.

Âm nhạc Trịnh luôn mang vẻ đẹp của triết lý và lãng mạn. Ở ca khúc này, cái đẹp ấy hiện lên tinh tế: mùa thu không chỉ là cảnh vật, mà là ẩn dụ cho những điều mong manh trong đời sống. Tình yêu, tuổi trẻ, hạnh phúc – tất cả đều có thể phai tàn theo vòng quay của thời gian. Nhưng chính vì mong manh nên lại càng đáng quý, càng cần được nâng niu trong từng khoảnh khắc.

Ngồi giữa không gian ấy, ta chợt thấy mình trở nên nhỏ bé trước sự tuần hoàn của tạo hóa. Lá rơi không hỏi ý người, mùa đến rồi đi không hẹn trước. Tuổi trẻ cũng thế, có thể chỉ là một thoáng chớp mắt so với cuộc đời dài rộng, nhưng lại mang trong nó bao đam mê, khao khát và cả nỗi buồn khó gọi tên. Chính những điều ấy khiến bài hát của Trịnh không bao giờ cũ, bởi ai cũng tìm thấy trong đó một phần ký ức của riêng mình.

Người ta nghe nhạc Trịnh không phải để tìm câu trả lời, mà để tìm thấy mình trong những khoảng lặng. Giữa Hồ Tây chiều nay, những ai ngồi lặng bên khung cửa, nhìn lá rơi và nghe nhạc vang, đều có thể bắt gặp một nỗi buồn dịu dàng – nỗi buồn không làm ta gục ngã, mà dạy ta biết trân trọng hơn hạnh phúc mong manh, biết giữ lấy những gì đang có trước khi thành dĩ vãng.

Và khi bước ra khỏi quán cà phê ven hồ, trời đã ngả hoàng hôn. Mặt nước Hồ Tây loang loáng ánh tím, gió thu vẫn mơn man khẽ thổi. Trong lòng người nghe, dư âm “Nhìn những mùa thu đi” như còn vấn vít, hòa vào màu trời, vào sóng nước. Ca khúc khép lại, nhưng nỗi buồn đẹp ấy vẫn ở lại, như một kỷ niệm dịu dàng không phai – nhắc mỗi chúng ta rằng: mùa thu sẽ đi qua, nhưng những rung cảm chân thành thì còn mãi với thời gian.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BÓNG CHA

  BÓNG CHA   Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà, Dáng cha che nửa nắng tà cuối sân. Đời con lớn theo dấu chân, Vô tâm đâu biết tóc dần bạc phai....