THU CHẠM MIỀN NHỚ
Thu Hà Nội nghiêng bên cửa
nhỏ,
Heo may khơi lại một mùa xưa.
Hồ Tây chở bóng mây lãng đãng,
Nước Anh trong tôi vừa sang mùa.
Avon cũ chảy về miền nhớ,
Mười sáu năm, thu vẫn chưa phai.
Vòm cây cổ ngậm màu nắng muộn,
Lá phong rơi phủ dấu chân ai.
Thu năm ấy bên dòng sông
lặng,
Thiên nga trôi, nước khép trời trong.
Bên ô cửa vương màu nắng cũ,
Bristol chiều — lá đỏ nao lòng.
Hà Nội vào thu se gió sớm,
Gánh hoa nghiêng phố nắng hanh vàng.
Ai mở cốm, hương xanh đến lạ —
Một chiều thơm mãi những thu sang.
Đi thật xa mới hay ở lại,
Về thật gần mới thấu miền xa.
Mùa xưa bỗng trở mình giữa phố,
Trời thu ấy khẽ chạm hiên nhà.
Một chiếc lá bên này đổi
sắc,
Bristol bừng nắng cuối tầng mây.
Hồ Gươm lặng — Avon thức giấc,
Hai phương trời chung ngọn heo may.
Quang Đặng – 12.8.2026
Thanh Trì – Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét