Có
những câu hỏi được gửi đi không hẳn để chờ một lời đáp. Chỉ để biết rằng, ở một
nơi nào đó trong ký ức của người kia, mùa cũ có còn nguyên một lối về.
“Em
và Thu”
của Pansie gọi về một Hà Nội của tuổi trẻ: nắng qua kẽ lá, gió Hồ Tây, những
con phố nhỏ, một bàn tay từng nắm và những điều từng hứa. Sau tất cả, chỉ còn
một câu hỏi trở đi trở lại, nhẹ mà không dễ trả lời:
Anh
có nhớ?
Có
lẽ câu hỏi ấy không nên đáp bằng một chữ có hay không. Bởi năm
tháng có thể đưa hai người về những phía khác nhau, nhưng đâu phải điều gì đã
qua cũng mất.
Vì
thế, “Một Khoảng Chiều” chỉ xin được viết như một lần trở
lại.
Nếu
“Em và Thu” là tiếng người con gái từ mùa xưa khẽ hỏi, thì “Một
Khoảng Chiều” là sự im lặng từ phía bên kia năm tháng.
Một
người hỏi bằng những điều còn nhớ.
Một
người đáp bằng những điều không gọi thành tên.
Giữa
hai phía ấy vẫn là Hà Nội. Vẫn Hồ Tây. Vẫn mùa thu.
Chỉ
có hai người đã không còn chung một lối.
Mà
mùa thu thì vẫn nhớ đường về.
Em và Thu
Anh
có nhớ về mùa thu Hà Nội
Nhớ
về em, cô gái tuổi xuân thì
Nhớ
con đường ngập lá mùa thu
Nắng
nghiêng vàng qua từng kẽ lá.
Anh
có nhớ về một thời nông nổi
Về
những điều ta đã hứa cùng nhau
Dắt
tay nhau dưới vòm cây xanh biếc
Để
gió thu ru khẽ một miền yêu.
Anh
có nhớ nơi ta ngồi năm ấy
Gió
Hồ Tây tung xõa tóc em bay
Bàn
tay anh khẽ vuốt làn tóc rối
Nói
lời yêu khe khẽ giữa Tây Hồ.
Anh
có nhớ mùa thu năm ấy
Ta
đã bên nhau suốt một mùa lá bay
Em
theo anh qua từng con phố nhỏ
Giấu
mùa thu trong mắt em say.
Pansie
8.2026
Một
Khoảng Chiều
Anh trở lại một
chiều Hà Nội,
Phố vẫn dài như buổi tiễn nhau.
Hàng cây cũ nghiêng mùa qua ngõ,
Một chiếc lá vàng chạm mái nâu.
Hồ
Tây gió vẫn tìm lối cũ,
Mặt nước nghiêng trời một bóng xa.
Ghế đá nép im bên rặng liễu,
Một khoảng chiều còn đợi ai qua.
Anh
chậm bước con đường năm ấy,
Nắng vô tình mắc giữa vòm cây.
Tà áo ai thoảng qua đầu phố,
Bàn tay nào chợt nhớ bàn tay.
Phố
lên đèn. Hồ Tây sẫm lại,
Cánh chim nào khuất phía trời xa.
Anh đứng lặng bên bờ không gọi,
Sợ tên em làm động chiều qua.
Hà
Nội lại sang thu rất khẽ,
Gió bên hồ lay một lời thề.
Chỉ chúng mình không chung một lối,
Mà mùa thu còn nhớ đường về.
Quang Đặng – Chiều 11.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét