Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Thu Còn Đôi Mươi

 



Thu Còn Đôi Mươi

Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ,
Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi.
Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy,
Hai bím tóc em vờn nắng rơi.

Công viên nắng đọng trên ghế đá,
Một chiếc lá vàng vương tóc em.
Anh khẽ đưa tay gỡ chiếc lá,
Em cúi đầu cười — má ửng thêm.

Chẳng nói gì đâu, tay khẽ chạm,
Ngập ngừng rồi chẳng nỡ buông rời.
Hoàng hôn rót tím qua hàng lá,
Chỉ ước con đường dài mãi thôi.

Có buổi Hồ Gươm thu xuống chậm,
Hai người men nước bước kề nhau.
Đèn vàng chợt nở quanh bờ liễu,
Mới biết trời đêm tự lúc nào.

Bao mùa lá rụng rồi xanh lại,
Tóc em thấp thoáng sợi màu sương.
Em vẫn bên anh như ngày ấy,
Bàn tay còn ấm thuở vấn vương.

Năm mươi, thu khẽ lay vai áo,
Bỗng thấy đôi mươi đứng rất gần.
Đèn cũ Hồ Gươm vừa sáng lại —
Hai người còn bước giữa thanh xuân.

Quang Đặng – 12.8.2026

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thu Còn Đôi Mươi

  Thu Còn Đôi Mươi Thu lại nghiêng vàng trên phố cũ, Heo may vừa gọi tuổi đôi mươi. Bờ đê cỏ biếc chiều năm ấy, Hai bím tóc em vờn nắng...