Nắm
Tay Cuối Đời
Giữa
đời xuôi ngược ngược xuôi,
Điều mong giữ nhất là người đồng tâm.
Tuổi xuân như thoáng trăng rằm,
Tấm lòng mới ở trăm năm với đời.
Sắc
hương rồi cũng phai thôi,
Xuân thì mấy chốc theo trời gió bay.
Điều còn sưởi ấm bàn tay,
Là tình nghĩa giữ những ngày có nhau.
Có
người rực rỡ sắc màu,
Một lời lỡ chạm cũng đau lòng người.
Có người mộc mạc nụ cười,
Lại hong khô cả một trời bão mưa.
Có người hơn thiệt
từng lời,
Mà quên giữ lấy nụ cười
cho nhau.
Có người chẳng nói gì nhiều,
Bao dung đã đủ dắt dìu bình yên.
Đời
đâu chỉ những ngày êm,
Còn bao dâu bể nổi chìm phía sau.
Qua bao cay đắng cùng nhau,
Mới hay nghĩa nặng hơn giàu, hơn sang.
Đừng
tìm hoàn hảo thế gian,
Trăng còn khi khuyết, khi tròn mà thôi.
Chỉ mong tóc bạc da mồi,
Vẫn còn ngồi cạnh một người như xưa.
Một
đời ngắn tựa khói sương,
Hơn nhau đâu bởi dặm đường đã qua.
Sau bao dâu bể phong ba,
Còn người nắm chặt tay ta cuối đời.
Yên Mỹ, ngày
23.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét