Ngọn Đèn Sau Biển
Có thời mê gió mê
khơi,
Tin chân sóng ấy cuối trời là quê.
Vai mang vị mặn tái tê,
Theo con nước lớn bốn bề nổi trôi.
Biển bao lần cạn rồi
vơi,
Con triều vẫn cứ đầy vơi tháng ngày.
Sóng xô trắng cả bàn tay,
Tan vào bãi cát như chưa một lần.
Qua rồi nửa dặm phong
trần,
Mới hay biển cũng lặng câm một mình.
Ngoài khơi gió vẫn lênh đênh,
Trong tim vẫn sáng ngọn đèn đợi ai.
Đèn không níu bước
chân dài,
Chỉ hong vai áo sương phai mỗi chiều.
Không lời hẹn, chẳng nói nhiều,
Mà neo con nước phiêu diêu quay về.
Có người chẳng hứa câu thề,
Chỉ lo bếp lửa mỗi bề ấm lên.
Một câu giản dị thân quen,
“Về ăn cơm nhé...” mà yên một đời.
Biển còn mặn đến muôn
nơi,
Đời người rồi cũng một thời gió sương.
Đi qua mưa nắng dặm trường,
Điều còn ở lại là thương một người.
Đến ngày thôi những
nổi trôi,
Xin làm con sóng cuối trời bình yên.
Bên sông Hồng, 23.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét