Nơi lá thôi bay
Có chiếc lá rời cành rất sớm,
Mang màu xanh biếc khắp chân trời.
Qua bao ngọn gió sờn vai áo,
Mới biết cành xưa đợi một đời.
Có dòng sông chở mùa trôi mãi,
Ôm bóng mây rồi tiễn bóng mây.
Qua hết phù sa cùng bãi bến,
Nước trong mới tỏ bóng hàng cây.
Có những đóa hoa không kết trái,
Vẫn dâng hương thắm giữa nhân gian.
Có những bàn tay buông rất nhẹ,
Lại thành hơi ấm đến vô vàn.
Thời gian hong cạn mùa mưa cũ,
Lặng lẽ hong khô chuyện được thua.
Chỉ còn bếp lửa thơm chiều khói,
Đợi bước chân về ấm nếp xưa.
Đến lúc tóc pha màu sương trắng,
Chẳng màng danh lợi chạm mây xa.
Chỉ mong mỗi bữa cơm sum họp,
Còn tiếng “con về” ấm cửa nhà.
Rồi lá cũng tìm về với đất,
Như mây thôi lạc cuối tầng không.
Điều còn ở lại đâu là bóng,
Mà thành bóng mát giữa tim người.
Nếu
một mai gió thôi còn gọi,
Xin hóa màu xanh giữa tán cây.
Để ai đi hết nghìn cơn gió,
Cũng gặp một nơi... lá thôi bay.
Yên
Mỹ, ngày 23.7.2026
Quang
Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét