Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

TIẾNG LÒNG VEN SÔNG HỒNG

 



Có những cuộc chia tay diễn ra trong nước mắt. Nhưng cũng có những cuộc chia tay lặng lẽ đến mức người ta chẳng biết phải bắt đầu khóc từ đâu.

Bởi có những thứ không thể gói ghém lên xe để mang đi.

Làm sao mang theo được bóng cây trước ngõ đã đợi người qua bao mùa mưa nắng?

Làm sao mang theo được mái đình còn vương tiếng trống hội tuổi thơ, nấm mộ ông bà nằm yên dưới lớp cỏ quen thuộc, hay con đường đất nơi in dấu chân mẹ tảo tần?

Người ta có thể rời một ngôi nhà. Nhưng làm sao rời bỏ được một quê hương?

“Tiếng Lòng Ven Sông Hồng” được viết từ nỗi niềm ấy. Giữa dòng sông ngàn năm vẫn lặng lẽ chảy qua bao biến thiên lịch sử, có những kiếp người đang đứng trước một cuộc chia ly không dễ gọi tên. Họ rời đi, không chỉ mang theo nỗi nhớ về mái nhà hay mảnh vườn, mà là đang để lại phía sau một phần máu thịt, một phần linh hồn đã bén rễ vào lòng đất quê nhà.

Và rồi, trong khoảnh khắc ngoảnh đầu nhìn lại, tiếng gọi kia không còn là của riêng một người mẹ. Đó là tiếng của đất. Tiếng của làng. Tiếng của tổ tiên và của cội nguồn đang nghẹn ngào níu giữ: 

                        Đừng rời...”

 

TIẾNG LÒNG VEN SÔNG HỒNG


Bãi ngô, triền lúa ven sông,
Ngàn năm gió thổi mà lòng tái tê.
Chiều nay đứng ngóng chân đê,
Nghe trong sóng nước lời quê nghẹn ngào.

Già run chống gậy bước vào,
Ngoái nhìn mái cũ, lệ trào khóe mi.
Trẻ thơ nào biết biệt ly,
Vô tư níu áo mẹ đi ngậm ngùi.

Cỏ lau trắng cả chân trời,
Khói hương bảng lảng như người gọi nhau.
Một thời lửa đạn qua cầu,
Theo Đảng, theo Bác dãi dầu chiến chinh.

Giữ từng tấc đất quê mình,
Máu xương gửi lại cho bình minh lên.
Bao người nằm dưới cỏ mềm,
Chưa kịp hưởng trọn bình yên một ngày.

Mồ hôi thấm đất tháng ngày,
Hóa thành mạch sống xanh cây, xanh làng.
Pháp đi, Mỹ cũng tan hàng,
Tưởng đâu đất nước bình an muôn đời.

Nào ngờ giữa buổi yên vui,
Lại nghe tiếng gọi ngậm ngùi lìa quê.
Ai người thấu nỗi não nề,
Khi mồ mả tổ phủ bề cỏ hoang.

Khi đình cũ khuất cuối làng,
Chuông chùa lạc giữa ngổn ngang bụi đường.
Mai này con cháu tha phương,
Hỏi đâu gốc tích, biết đường tìm quê?

Sông Hồng vẫn chảy triền đê,
Bến xưa vẫn đợi bốn bề gió sương.
Chỉ thương những phận dân thường,
Còn mang quê quán trên đường dời đi.

Đêm nghe con nước thầm thì,
Tưởng như hồn đất gọi về phía sau.
Ngoảnh đầu chẳng thấy nhịp cầu,
Chỉ nghe tiếng mẹ nghẹn câu: “Đừng rời...”


(Viết trong nỗi niềm của những người con

đứng trước nguy cơ phải rời xa quê mẹ, tháng 6 năm 2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MÙA VÀNG CÒN LẠI

  MÙA VÀNG CÒN LẠI — Kính dâng Mẹ, mùa Vu Lan Bính Ngọ 2026 — Tháng Bảy mưa về ướt ngõ quê, Hoa cau vừa rụng cạnh hàng tre. Heo may ch...