Người ta nói, thanh xuân giống như một cơn
mưa rào, dù có bị cảm lạnh bạn vẫn muốn đắm mình trong đó một lần nữa. Và có
một nơi, suốt 30 năm qua, cơn mưa ấy chưa bao giờ ngưng tạnh dưới bóng cây xanh
nhà A.
Bạn có từng yêu một nơi chốn đến mức nhìn vệt nắng nghiêng soi cũng thấy một bức họa thanh? Bạn có từng thương những con người cùng bạn đi qua giông bão, chẳng màng vinh danh, chỉ cần một cái nắm tay là đủ ấm?
Đừng đọc “Bản Hòa Ca Khoa Anh A” nếu bạn sợ mình sẽ bật khóc
vì nhớ một thời tuổi trẻ đã từng đan nghìn kỷ niệm, dệt tình chung như thế...
Bản Hòa Ca Khoa Anh A
Nhà A sảnh rộng, nắng tràn mi,
Hầm hập trời trưa, chẳng quản gì!
Váy thắm lung linh, ngời dáng ngọc,
Tay nắm bàn tay, nhịp chân đi.
Thương người mẹ trẻ, bận con thơ,
Tiếng hát hòa vào ánh mắt chờ.
Ngày nối dài đêm, trăng vẫn sáng,
Chung khảo vươn mình, thỏa ước mơ
Thước phim gom lại dải bình yên,
Nước non ngàn dặm dệt nét duyên.
Câu hò, điệu lý, làn quan họ,
Lời ca ngọt lịm, nối ba miền.
Tà áo tung bay rợp sắc hồng,
Hành lang vắng gió vẫn chờ trông.
Ánh mắt trao nhau lời hẹn ước,
Đan nghìn kỷ niệm, dệt tình chung.
Khát vọng dâng trào, vút tiếng ca,
Sắt son nguyên vẹn giữa lòng ta.
Chẳng đợi vinh danh ngôi vị nhất,
Tổ ấm Kinh Công - một mái nhà.
Mai này sân khấu rợp ánh vàng,
Điệu nhạc reo vui, nhịp rộn ràng.
Tiếng hát hôm nay còn vọng mãi,
Thắp sáng niềm tin, chạm vinh quang!
Nhà A vẫn đó, bóng cây xanh,
Vệt nắng nghiêng soi bức họa thanh.
Cháy rực tuổi xuân tươi thắm nhất,
Ba mươi năm ấy… đượm tình Anh!
(Quang Đặng - YM, 12.6.2026)
Cảm ơn tác giả đã thay lời thầy cô khoa Anh A gửi những tình cảm thân thiết nhất tới đội văn nghệ.
Trả lờiXóaBài thơ mang đậm cảm hứng thanh xuân, tinh thần tập thể và niềm tự hào về khoa Tiếng Anh A dưới mái trường HUBT
Trả lờiXóa