Có những sự gặp gỡ trong đời nhẹ nhàng như
một cái duyên, và cũng có những khoảnh khắc tĩnh lặng đủ để người ta cảm nhận
được sự thuần khiết của một tình bạn chân thành.
Đêm nay, khi ngoài
trời đang trút xuống những cơn mưa, tôi bất ngờ nhận được một bức ảnh từ người
bạn thân thiết, kèm theo dòng tin nhắn giản dị mà ấm áp: "Tặng cậu hoa lộc vừng trắng
trong mưa đêm". Trong màn mưa giăng mờ ảo, những chuỗi lộc vừng trắng
(hay còn gọi là chiếc hoa trắng) hiện lên vừa mong manh, vừa kiêu sa. Loài hoa
này vốn mang một cá tính rất riêng - chúng lặng lẽ chọn bóng đêm để nở rộ, âm
thầm tỏa hương thơm thanh khiết rồi lại khẽ khàng rụng rơi khi ban mai vừa
chớm.
Cơn mưa đêm dữ dội
ngoài kia không làm phai đi sắc trắng, mà ngược lại, như một chất xúc tác làm
bừng sáng lên vẻ đẹp kiên cường, tao nhã của hoa. Ngắm nhìn những cánh hoa mỏng
manh dệt thành một thảm ngọc tinh khôi dưới thềm nhà, trong lòng tôi trào dâng một
cảm xúc khó tả về sự thấu hiểu và đồng điệu. Chính khoảnh khắc này, trong sự
yên bình của một đêm muộn, những vần thơ lục bát đã tự nhiên tìm về, như một
lời tri ân gửi đến một người tri kỷ, một tình bạn trong sáng và vẹn nguyên qua
năm tháng.
Xin gửi tặng lại
cậu, và gửi lại đêm mưa khoảnh khắc bình yên này:
Hương Đêm Tri Kỷ
Mưa
giăng mờ ảo màn đêm,
Lộc
vừng trắng muốt dịu êm bên thềm.
Hoa
bay theo gió êm đềm,
Đọng
bao tinh túy dịu mềm dòng thơ.
Tình
bạn trong sáng như mơ,
Trải
qua mưa nắng, chẳng mờ lòng son.
Dẫu
cho vật đổi sao dời,
Tri
âm tri kỷ, suốt đời bình an.
(Quang
Đặng – Đêm muộn, 12.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét