Có những ngày Hà Nội ngập trong biển nắng gắt đến nao lòng. Cái nắng tháng Sáu đổ lửa xuống dòng sông Hồng cuồn cuộn, nung nóng những khối bê tông của trục đại lộ đang hối hả chuyển mình, cuốn theo cả bụi đường thời cuộc và nhịp sống đô thị hóa đầy biến động. Giữa không gian ngột ngạt ấy, tôi bỗng lặng người trước một bức ảnh do người bạn tri kỷ sẻ chia.
Bức ảnh chụp một đóa hoa súng vàng nương mình trên mặt nước trưa hè.
Giữa vòm lá bắt đầu khô cong vì nắng cháy, đóa hoa vàng ấy không hề héo úa. Ngược lại, nó mượn chính cái gắt gao của mặt trời để thắp lên sắc diện kiêu hãnh, ung dung tự tại như một triết gia đang trầm tư dưới lòng sâu mát lạnh. Khoảnh khắc ấy chạm mạnh vào tâm tư của một người đã dành gần nửa đời nếm trải bụi viễn phương. Tôi chợt nhận ra, dòng đời ngoài kia có thể cuộn chảy, thế sự có thể xoay vần dưới vệt nắng thời gian, nhưng chỉ cần tâm mình giữ được sự thanh bạch – như viên phấn thanh, như chiếc bảng gỗ, như bóng mát giảng đường nơi tôi thuộc về – thì dù đứng giữa tâm điểm của biến động hay nắng lửa, ta vẫn có thể mỉm cười tự tại.
Bài thơ này, xin được viết từ một góc nhìn như thế. Cho một đóa hoàng súng kiên cường trong nắng hạ, và cho một lối về bình yên ở trong chính lòng mình…
Hoàng Súng Nép Nắng Hạ
Nửa đời nếm trải
bụi viễn phương,
Trở về nép dưới
bóng giảng đường.
Nắng đổ Sông Hồng,
nung đại lộ,
Bảng gỗ, phấn thanh, lặng kính gương.
Mặc dòng chảy cuốn thiêu vòm lá,
Vẫn giữ hồn
trong rạng phố phường.
Kìa đóa hoàng hoa bừng dưới nắng,
Ung dung tự tại,
ngát làn hương.
(Quang Đặng –
FKA, 22.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét