Anh tôi...
Tháng Sáu năm 2026, khi những vòm
phượng vĩ nơi khuôn viên trường song ngữ bắt đầu thắp lửa rực rỡ, chúng tôi tạm
gác lại bụi phấn cùng nhịp sống hối hả bên trang giáo án để tìm về với biển
Nhật Lệ – dải lụa xanh hoang sơ, thơ mộng của thành phố Đồng Hới, Quảng Bình.
Giữa cái nắng miền Trung tựa mật rót, đại dương hiện ra trong ngần và tĩnh
lặng, như một khoảng lặng trong trẻo xoa dịu tâm khảm người lữ khách.
Ngay khi bước chân qua cổng chào lộng
gió, một phiến gỗ mộc mạc găm trên cát bỏng đập vào mắt tôi câu hỏi mang sức nặng
chiêm nghiệm: “Bạn đã sống
hạnh phúc chưa???”. Câu hỏi ấy như một nốt lặng thức tỉnh tâm
trí, khiến những người đưa đò vốn quen với nhịp sống quy củ phải khựng lại tự
vấn. Nhưng nhìn sang “anh tôi” – người đàn ông đang đứng trước trùng khơi với
nụ cười rạng ngời, ngược sáng dưới vệt hoàng hôn lộng lẫy, tôi hiểu rằng câu
trả lời của anh chưa bao giờ là do dự. Anh an yên, vì anh đang yêu bằng một
trái tim kết tinh từ sự dâng hiến vô điều kiện.
Chân tình nơi anh không chọn cách ồn ào
khoa trương, nó ẩn mình thâm trầm như lòng đại dương sâu thẳm. Giữa sóng nước
Nhật Lệ bao la, khi hoàng hôn buông xuống, dệt nên một dải lụa đỏ thẫm cả vùng
trời vắng, bóng anh lẫn vào lòng khơi xa như một nét vẽ kiêu hãnh của tình yêu.
Có những khoảnh khắc, mặc cho cái lạnh của đại dương ngấm vào từng lóng tay,
anh vẫn can trường ghì chặt mái chèo, đưa chiếc bè đơn sơ lướt qua những rạn đá
ngầm sắc nhọn đang gầm ghè dưới làn sóng dữ. Trong không gian nhập nhoạng của
nước và trời, vì biết người đàn bà của đời mình yêu thích vị mặn mòi của sản
vật địa phương, anh chẳng ngại dùng chính đôi tay mình làm mồi nhử cho lũ ghẹ
tinh ranh. Những chiếc càng sắc lẹm kẹp buốt vào da thịt, và rồi, những vệt máu
đỏ đã túa ra, loang nhanh vào dòng nước mặn chát lúc nào không hay, bởi tâm trí
anh khi ấy chỉ mải miết đuổi theo bóng xám nấp sâu dưới kẽ đá. Để rồi khi đêm
về, phần thưởng cho sự quên mình ấy là một giỏ ghẹ tươi rói, được đặt trân
trọng bên đôi dép cao su nâu bám đầy cát biển, lẫn trong những vỏ ốc, viên đá
cuội mà anh tỉ mẩn nhặt nhạnh như gom góp chút phong vị của biển khơi.
Trải qua bao thăng trầm và dâu bể cuộc
đời, duyên nợ ấy đã vượt qua mọi giông gió để kết thành mật ngọt. Đúng như
triết lý giản dị khắc trên chiếc cột chỉ đường nơi bờ biển:
“Live as yourself
- Normal - But not trivial”
(Tạm dịch: Hãy sống
là chính mình, bình thường nhưng không tầm thường).
Tình cảm của anh chị không cần sự hoa
mỹ của ngôn từ, nó neo giữ bằng hành động tự nhiên và bền bỉ nhất.
Ở chặng cuối của mùa thưởng ngoạn, tại
bãi biển Đá Nhảy thơ mộng, họ tự tại đan xiết những ngón tay, dắt dìu nhau dạo
bước giữa bờ cát mịn và những con sóng bạc đầu. Giữa đất trời bao la, bóng hình
họ đổ dài trên cát, tựa như chứng nhân cho những vần thơ tình đang ngân lên
giữa trùng khơi kỷ niệm:
Biển xanh Đá Nhảy chung đôi,
Nắm tay dạo bước, đất trời nở hoa.
Hướng về bờ bến phương xa,
Đường dài hạnh phúc, tình ta vẹn tròn.
Sau bao giông bão, họ dìu nhau ra đảo
Thiên Đường, dành trọn những giây phút tĩnh lặng nhất để lắng nghe nhịp đập của
hai tâm hồn đồng điệu.
Kỳ nghỉ dưỡng khép lại khi chiếc máy bay
riêng cất cánh, vạch một đường ranh mảnh dẻ trên nền trời chiều, đưa hai người
rời mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió để trở về với tư dinh yên ả ven Hồ Tây. Trong
không gian ngập tràn sự thư thái, dưới ánh đèn vàng ấm áp và luồng gió mát lành
từ lòng hồ đêm hạ thoảng qua cửa sổ, anh chị nhìn nhau, nở nụ cười mãn nguyện. Đó
không đơn thuần là điểm khép lại của một hải trình, mà chính là sự khai mở của
một chương đời an yên bất tận, gieo vào tâm khảm những người đồng nghiệp chúng
tôi niềm tin thiêng liêng về một tình yêu đích thực trên đời.
(Quang Đặng – Ký ức Nhật Lệ, 22.6.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét