BÓNG CHA
Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà,
Dáng cha che nửa nắng tà cuối sân.
Đời con lớn theo dấu chân,
Vô tâm đâu biết tóc dần bạc phai.
Cha không lời ngắn ý dài,
Thương con gánh nặng tháng ngày đôi vai.
Bàn tay chai sạm sương mai,
Chắt chiu từng giọt nắng nuôi chí bền.
Lưng còng gánh mọi thác ghềnh,
Cho con đứng thẳng giữa nền trời xanh.
Mỗi lần con vững bước nhanh,
Là thêm một nét hao hanh dáng gầy.
Bữa cơm khói bếp vơi đầy,
Miếng ngon nhường hết những ngày gian lao.
Đêm khuya ngọn lụn dầu hao,
Lập lòe khói thuốc, quặn vào đắng cay.
Thời gian như gió thoảng bay,
Nhuộm mái tóc trắng ngang mây cuối trời.
Con đi muôn nẻo trùng khơi,
Mới hay bóng cả suốt đời là Cha.
Mai này dẫu bước đường xa,
Qua bao dâu bể, phong ba cuộc đời.
Chỉ mong mỗi độ chiều rơi,
Còn người ngóng đợi ở nơi quê nhà.
Ngỡ sau cánh cửa nhạt nhòa,
Mơ màng tiếng gọi: “Vào nhà con ơi!”
Giật mình... nắng tắt ngang trời,
Ghế xưa còn đó... cha ngồi nơi đâu?
(Quang Đặng - Chiều hạ nhớ Cha, 27.6.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét