Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

MỪNG SINH NHẬT CHÁU VÂN 2026

 

NHÀ LÀ NƠI CÓ VÂN
(Mừng sinh nhật cháu Thúy Vân – 31/01/2026)

Tháng Giêng trời rót mật vàng,
Mừng sinh nhật cháu, dịu dàng sắc xuân.
Nhớ ngày hai họ quây quần,
Nối hai bờ biển, kết thân một nhà.

Lòng Paul như bản tình ca:
“Vân cười đẹp nhất” như hoa giữa đời.
Chàng Trey “chuột nhỏ” bồi hồi,
Yêu Vân mới thấy chân trời là đây.

Hôn nhân là nắng xen mây,
Hà Nội mưa đổ, vẫn đầy niềm tin.
Trey nghe bằng trái tim mình,
Vân thương cái ngốc, giữ tình thâm sâu.

Phnom Penh thơm ngát mùi dâu,
Bánh ngọt ra lò, khép dậu bình yên.
Từ “House” xây lại “Home” hiền,
Tiếng đàn buông nhịp nhân duyên diệu kỳ.

Dặm dài Indo đã đi,
Gói lòng trân quý, khắc ghi bạn đời.
Chẳng cần rực rỡ xa vời,
Chỉ cần hơi ấm, một đời có nhau.

Nghĩa tình Mẹ vẫn đậm sâu,
Sáng soi nẻo đạo, bắc cầu cháu con.
Chúc Vân tuổi mới vẹn tròn,
Giữ tâm tĩnh tại, sắt son nếp nhà.

(Quang Đặng – HN, 31.01.2026)

 


Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

MỪNG VĨNH HƯNG TUỔI MỚI

 


Nhân dịp sinh nhật cháu Đặng Vĩnh Hưng (Min), ông Quang xin gửi con một món quà nhỏ bằng chữ: vài vần thơ được viết từ những điều rất quen thuộc trong nhà. Là nắng tháng Giêng rơi nhẹ ngoài hiên, là tiếng con ríu rít gọi ông bà, cha mẹ, và là niềm vui lặng thầm của cả nhà khi thấy con ngày một chững chạc - ngoan hơn, giỏi hơn, và ấm áp hơn.

Min à, tuổi mới giống như một trang vở mới tinh: con viết lên đó bằng sự mạnh khỏe, chăm chỉ, lễ phép, và một trái tim biết thương người. Rồi mai này con sẽ có nhiều nơi để đến, nhiều điều để học, có lúc vui rộn ràng, cũng có lúc mệt và buồn. Những khi như vậy, con chỉ cần nhớ một điều rất giản dị: nhà mình luôn ở đây - luôn có người đợi con về ăn cơm, hỏi con một ngày thế nào, và ôm con thật chặt.

Bài thơ này là lời chúc của cả nhà dành cho con: chúc Min tuổi mới lớn lên bình an, tự tin, và luôn giữ nụ cười trong veo như hôm nay.

 

MỪNG VĨNH HƯNG TUỔI MỚI
(Tặng cháu Đặng Vĩnh Hưng)

Tháng Giêng nắng đậu hiên thềm,
Mừng ngày con đến, êm đềm gió xuân.
Vĩnh Hưng mắt biếc trong ngần,
Mang bao hiền hậu gửi dần yêu thương.

Tương lai rạng rỡ muôn phương,
Chân trời tri thức dẫn đường con đi.
Tiếng cười trong vắt nhu mì,
Nở bừng hạnh phúc, ngại gì gió sương.

Ông bà gửi trọn niềm thương,
Dìu con qua những chặng đường mênh mông.
Bố mẹ lặng lẽ trông mong,
Con bền ý chí, vững lòng vượt xa.

Tuổi thêm - mộng cũng thêm hoa,
Gia đình là bến, là nhà đợi trông.
Mai này dẫu bước ngoài sông,
Quay về vẫn thấy tuổi hồng trong nôi.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 29.01.2026)





Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH VINH 2026

 


CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH VINH

Vinh hiển danh cao, rạng sắc đời,
Sinh thần rộn rã, nắng xuân rơi.
Bàn tay vun đắp bền gia đạo,
Khối óc xoay vần cuộc thế thời.

Nghĩa nặng bên Nga, tình sâu mãi,
Ơn dày với con, đức chẳng vơi.
Công thành, lòng nhẹ, tâm an lạc,
Phúc lộc đầy nhà, hưởng thảnh thơi.


(Quang Đặng – Yên Mỹ, 29.01.2026)

 





Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

SOI NỢ TÌNH

 


Trong chiều Tây Hồ bảng lảng khói sương, có lúc tôi chợt dừng lại – không hẳn để ngắm cảnh, mà để nghe lòng mình lắng xuống. Nghĩ kỹ mới thấy: đường đời tưởng rộng, nhưng nhiều khi một người đàn ông đi được là nhờ có một người đàn bà ở phía sau. Người ấy giữ bếp, giữ nhà, giữ cả những điều nhỏ nhặt mà bền bỉ: vị muối trong nồi, bát cơm nóng trên mâm, và phần nhọc nhằn âm thầm nhận về mình.

Tôi viết “Soi Nợ Tình” như một lời nhắc về hai chữ ân nghĩa. Tóc đã lấm tấm bụi thời gian, tôi không còn soi gương để tìm lại tuổi trẻ; tôi chỉ nhìn vào mắt, vào tóc người bạn đời – để thấy bao năm tháng đã ở lại nơi đó. Có những sợi bạc không hẳn vì tuổi, mà vì những nỗi lo âm thầm. Có những bình minh không ở ngoài trời, mà nằm trong ánh nhìn vẫn còn thương.

Lời thơ còn vụng, nhưng tôi mong nó giữ được chút mộc mạc như bát cơm nóng, và chút trong như vạt nắng sớm. Dẫu mai này rêu phong có phủ kín lối xưa, tôi chỉ mong điều còn lại trong lòng mình vẫn là một vệt ấm rất nhỏ – mang tên nghĩa tình.

SOI NỢ TÌNH

Em về nhóm lửa đêm trường,
Chắt chiu vị muối, nhuộm hường chân mây.
Bàn tay gom nhặt hao gầy,
Để đong từng bát cơm đầy thấm sương.

Thân cò lặn lội bờ mương,
Chở anh qua những nẻo đường trần gian.
Khi vui, phím rộn cung đàn,
Khi đau, em gánh ngút ngàn bão giông.

Thẳm sâu cái nghĩa vợ chồng,
Câu thơ anh viết chẳng xong nỗi mình.
Soi vào mắt, thấy bình minh,
Soi vào tóc, thấy ân tình chưa vơi.

Em là bến, cũng là khơi,
Cho anh tựa bóng, cho đời anh đi.
Dẫu mai rêu phủ xanh rì,
Vẫn xin vạt nắng khắc ghi trong lòng.


(Quang Đặng - Tây Hồ, 26.01.2026)


Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

VANG DANH CHIẾN TÍCH U23

 


VANG DANH CHIẾN TÍCH U23

Lừng vang chiến tích phương xa,
Thắng đội Hàn Quốc, nước ta tự hào.
Huy chương Đồng rực cờ sao,
Ghi bàn mở trận, dâng trào sướng vui.

Dẫu cho biến cố ngược xuôi,
Đội bạn gỡ điểm, chẳng lùi bước chân.
Dù cho Đình Bắc rời sân,
Gồng mình hiệp phụ, tinh thần sắt son.

Lưới nhà quyết giữ vẹn tròn,
Phạt đền đấu trí, vẫn còn niềm tin.
Thủ môn bản lĩnh giữ gìn,
Bảy phen cản phá, quang vinh lẫy lừng.

Vui thay nhận huy chương đồng,
Chúc năm mới tới, thỏa lòng ước mong.
Vàng tươi, Bạc sáng rực hồng,
Nước nhà chung sức, một lòng tiến lên!

(Quang Đặng - YM, 24.01.2026)

 


Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

KỴ SĨ GIẢNG ĐƯỜNG

 

KỴ SĨ GIẢNG ĐƯỜNG

Phấn trắng lơi tay, dứt bụi trần,
Ngựa hồng sải bước, nhẹ phù vân.
Tây phương vạn dặm, rèn ngôn ngữ,
Nam địa bao niên, tạc nghĩa thân.

Ngọ vận giương cung, bền chí khí,
Mai Hạ đường xa, vững uy chân.
Công thành mã đáo, tâm viên mãn,
Hạnh phúc an khang, rạng sắc xuân.


(Quang Đặng, HUBT, 22.01.2026)







Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

MỪNG SINH NHẬT ANH CẢ 2026

 


MỪNG SINH NHẬT ANH CẢ

Chúc mừng sinh nhật rạng bình minh,
Vượng khí khai xuân ngát nghĩa tình.
Cột trụ vươn cao bồi gốc đức,
Nếp nhà vững chãi giữ tâm minh.

Đường đời gánh vác bền gan sắt,
Sự nghiệp vun bồi trọn hiển vinh.
Sức khỏe dồi dào vui bóng cả,
Đàn em hân hoan chúc an bình.

(Quang Đặng, 21.01.2026)

 


MỪNG SINH NHẬT CHỊ HẰNG 2026

 


MỪNG SINH NHẬT CHỊ HẰNG 2026

Sen nở tâm trong ngát khí lành,
Chị đem xuân sắc điểm hoa tranh.
Hằng gieo đức độ đời tươi sáng,
Quang tỏa nghĩa tình phúc trọn canh.

Bình thản vững đi đường hỷ lạc,
An nhiên thẳng bước dáng thanh danh.
Sức tràn, môi thắm, nụ cười rạng,
Khỏe cùng con cháu hưởng an lành.

(Quang Đặng – YM, 28.01.2026)

 

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

MẢNH HỒN QUÊ

 


MẢNH HỒN QUÊ


Sông Hồng khoác dải sương mây,
Bãi bồi Yên Mỹ đong đầy dấu yêu.
Triền đê no gió cánh diều,
Lưng trâu thuở ấy cõng chiều nắng trong.


Đấu vật, đuổi bắt bên sông,
Tiếng cười đánh rớt vào lòng thẳm sương.
Dẫu đời bồi lở dặm trường,
Bạn xưa kẻ khuất, người vương bụi trần.


Xứ người mòn chữ gian nan,
Nay về nắng mới nhuộm tràn bến quê.
Sóng reo thức tuổi đam mê,
Nắm tay tri kỷ, bốn bề gió bay.


Xuân này Ngựa sải đường mây,
Phù sa bồi đắp vơi đầy tình thương.
Thỏa lòng sau bước phong sương,
Thong dong miền nhớ, một phương tuổi hồng.


(Quang Đặng - HN, 20.01.2026)


PHÙ SA NGHĨA TÌNH

 



PHÙ SA NGHĨA TÌNH


Sông Hồng giăng lụa dệt mù sương,
Yên Mỹ bên bồi ủ nhớ thương.
Triền đê diều trắng chao trời biếc,
Lưng trâu thuở ấy chở chiều hương.

Xứ tuyết đèn khuya mòn nghiên bút,
Quê nhà nắng mới rạng con đường.
Bến cũ gọi tên, mừng tri kỷ,
Phù sa kết đọng nghĩa tình vương.


(Quang Đặng - HN, 20.01.2026)


Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

XUÂN TÌNH ĐỜI

 



XUÂN TÌNH ĐỜI

Bính Ngọ vừa ghé bên thềm,
Nắng rây mật ngọt, gió mềm môi hoa.
Trải bao dâu bể đường xa,
Lòng nay tĩnh tại, xuân hòa nở tươi.

Non sông bừng sáng nụ cười,
Đồng xanh lúa trổ, mây trời thênh thang.
Phố đông rộn rã lụa vàng,
Mai đào rực thắm, sáng trang sử đời.

Dẫu rằng cách trở phương trời,
Gửi thương, gửi nhớ tới người, tới ta.
Viễn khơi hay dải đất nhà,
Chân bền chí vững, mặn mà tình thân.

Chúc cho muôn nẻo xoay vần,
Bốn phương biển rộng, năm châu xuân về.
Nhà nhà ấm đủ trọn bề,
Người người an lạc, say mê chữ đồng.

Xuân xưa tiên tổ tạc lòng,
Xuân nay tiếp nối, thong dong nết hiền.
Mở lòng đón lấy nhân duyên,
Khơi nguồn đạo hạnh, sáng miền ngát xuân.

 (Quang Đặng - YM, 18.01.2026)


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Nga 2026

 



Mến tặng chị Nga!

Sinh nhật năm nay, mong chị luôn nhớ rằng: Dù cách xa vạn dặm, chị không bao giờ đơn độc. Từ Hải Phòng nắng gió đến Yên Mỹ chân tình, anh Vinh, các con, cùng toàn thể anh chị em và các cháu luôn là bức tường thành vững chãi nhất, hướng về chị với tất cả yêu thương và kính trọng. 

Chúc chị tâm an, thân vững, mãi là đóa hoa rạng rỡ nhất của đại gia đình mình!


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Nga

(Em Quang tặng chị Nga) 

Nga sắc đài trang tỏa ánh hồng,

Gia đình điểm tựa vững thành đồng.

Vinh kề sát cánh xây nguồn lực,

Đàn con tiếp bước dệt thành công.

 

Nội ngoại một lòng vun gốc đức,

Thân bằng vạn dặm nghĩa càng nồng.

Kiên cường cốt cách ngời tâm sáng,

An lạc xuân về thỏa ước mong.


(Quang Đặng, 17.01.2026)

 






Túy Nguyệt Cuồng Ca

 


Túy Nguyệt Cuồng Ca

 

Xới tung nhật nguyệt, rót đầy vơi,

Mượn cả nhân gian nấu tiệc đời.

Gói trọn phù hoa làm củi lửa,

Chẻ ba sông núi nhắm đôi lời.

 

Kìa bậc anh hùng hay lãng tử,

Rượu nồng đã rót, mời ai ngồi?

Ta nhốt mây ngàn trong vạt áo,

Thả hồn theo gió tít trùng khơi.

 

Bốn biển là nhà, ai tri kỷ?

Cạn chén hồ nghi, mặc sự đời.

Cười kẻ bon chen vòng danh lợi,

Cát bụi rồi ra cũng thế thôi.

 

Lòng đã thênh thang như bể rộng,

Xá gì một cuộc thịnh suy trôi.

Dẫu mai sương lạnh mờ chân tóc,

Vẫn giữ hào quang rực góc trời.

 

Nào cạn! Cho nghiêng soi bóng nguyệt,

Cho tan mộng ảo, nhẹ tênh người.

Càn khôn đã dốc, ta chưa tỉnh,

Họa khúc cuồng ca... mặc thế thời!


(Họa Chén Càn Khôn)


Túi Hư Không

 



Túi Hư Không

 

Ta đem trời đất nấu cao,

Đúc thành một mẻ anh hào dâng anh.

Càn khôn gói trọn mắt xanh,

Ngũ hành đem nhắm với nhành sương rơi.

 

Kìa tay dốc ngược mù khơi,

Đây ta ngửa túi đựng thời gian trôi.

Mây ngàn xẻ nửa làm mồi,

Trăng sao rót xuống cho bồi hồi say.

 

Tri kỷ là đây, rượu là đây!

Trăm năm một cuộc tỉnh say mặc lòng.

Sông dài đổ ngược vào trong,

Cạn ly để thấy hư không mỉm cười.

 

Mặc ai đổi trắng thay tươi,

Ta ngồi tựa gốc mây trời hát ca.

Nhân tâm đâu dễ phôi pha,

Cạn thêm chén nữa... hóa ra chính mình!


(Họa Chén Càn Khôn)


Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

XUÂN GIANG TRÀ CẢNH

 


XUÂN GIANG TRÀ CẢNH

Bính Ngọ vừa sang rạng ánh đông,
Tìm thăm trà quán dạo ven sông.
Chủ nhân cốt cách thanh như ngọc,
Dáng liễu kiêu sa họa nét bồng.

Cá quẫy hồ trong xao sóng biếc,
Hoa ngời sương sớm ngát hương đồng.
Ấm sành, nét bút say chén ngọc,
Mặc gió nhân gian cuốn bụi hồng.

(Quang Đặng - FNK, 16.01.2026)


TÂM ĐỊNH GIA AN

 

Tâm Định Gia An

Ngẫm đời ngưỡng tuổi năm mươi,
Phong thủy tốt nhất là người đồng tâm.
Chẳng cần vật quý, vàng mâm,
Nhà yên bởi lẽ dương âm hài hòa.

Cùng nhìn một hướng khơi xa,
Tâm ngay, ý trọn, lộc hoa tự về.
Khí lành hội tụ sơn khê,
Chẳng cầu mà đến, chẳng thề mà nên.

Thủy chung trở thành tấm khiên,
Chắn bao gió bụi, hóa miền tịnh yên.
Định tâm, rũ sạch ưu phiền,
Giữ cho gốc rễ an nhiên vững bền.

Nam trọng chữ TÍN làm nền,
Nữ bồi chữ ĐỨC vun bền gốc hoa.
Chữ NGHĨA gắn kết đôi ta,
Bão giông dừng bước ngoài xa cửa thiền.

Lãi đời là sự bình yên,
Gia phong vững chãi, nợ duyên vẹn tròn.

(Quang Đặng - YM, 16.01.2026)


Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

ĐÊM GẦY ĐỘC ẨM

 



ĐÊM GẦY ĐỘC ẨM

Nửa đời gánh nặng trĩu vai gầy,
Rút ruột tằm tơ, trả nợ vay.
Biển lặng, thuyền nan mong bến đậu,
Trời dông, cánh hạc mỏi đường bay.

Lòng riêng gom góp xây thành quách,
Lẽ mọn vung tay phủi khói mây.
Đèn cạn, dầu khô, hồn rệu rã,
Thương mình độc ẩm dưới đêm gầy.

(Quang Đặng – YM, 15.01.2026)

 


BÍNH NGỌ THƯỞNG TRÀ

 


BÍNH NGỌ THƯỞNG TRÀ

Bính Ngọ vừa sang rạng ánh đông,
Ven sông trà quán dạo thong dong.
Chủ nhân cốt cách băng tâm ngọc,
Dáng liễu kiêu sa nhãn ý nồng.

Hương thảo u huyền chưng nước biếc,
Khói trầm linh diệu giữa mây bồng.
Ấm sành kết tụ hồn sông núi,
Một nhấp nhân sinh thỏa ước mong.

Sương đọng vườn xanh hoa ngậm ý,
Hồ xao cá quẫy sóng lay lòng.
Tao nhân dừng bước hồn ngơ ngẩn,
Mặc khách đề thơ ý cuộn dòng.

Nét bút phiêu bồng say chén ngọc,
Tâm tư trầm mặc lạc hư không.
Trà thơm dâng tiến tòa xuân thưởng,
Mặc gió nhân gian cuốn bụi hồng.


(Quang Đặng - HUBT, 15.01.2026)

 




Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026

LỜI BÌNH – CHÉN CÀN KHÔN

 



LỜI BÌNH – CHÉN CÀN KHÔN

Chén Càn Khôn không phải là bài thơ về rượu. Đó là bài thơ về tư thế của con người trước đời sống. Ở đó, rượu chỉ là cớ, chén chỉ là hình, còn điều được rót đầy chính là nhân sinh quan của một trí tuệ từng trải.

“Dốc ngược càn khôn cả chén này” – câu thơ mở ra không gian của một hành động tưởng như ngông, nhưng thực chất lại rất tỉnh. Đó là cái tỉnh của người đã đi đủ xa để hiểu rằng: đời sống không thể đo bằng được–mất, hơn–thua, mà bằng độ rộng của tấm lòng. Ngũ hành được “bày lên nướng thế môi”, trăng sao được “ném vào đáy chén” – thế giới được thu nhỏ không phải để chiếm hữu, mà để đối thoại. Con người trong bài thơ không uống để trốn đời, mà uống để đối diện với đời một cách trọn vẹn hơn.

Âm hưởng đi cùng bài thơ không lên cao, không đẩy cảm xúc, mà chọn cách đi chậm và trầm, như một dòng ngầm chảy dưới chữ. Những hợp âm tiết chế, nhịp đều và sâu, tạo ra khoảng lặng cần thiết để từng câu thơ tự ngân vang. Chính sự không phô diễn ấy khiến bài thơ hiện lên đúng bản chất của nó: say mà không loạn, ngông mà không rỗng, sâu mà không nặng.

Ở khổ cuối, khi “say nghĩa, say tình, say trời đất”, cái say đã vượt khỏi men rượu. Đó là cái say của nhân tâm gặp nhân tâm, của tri kỷ chạm tri kỷ – một trạng thái hiếm hoi trong đời sống hiện đại vốn chật chội và phân mảnh. Nhạc điệu ở đoạn này không cần cao trào, bởi bản thân câu chữ đã đủ đầy. Nhạc chỉ làm một việc duy nhất: giữ cho người nghe không rơi khỏi mạch suy tưởng.

Chén Càn Khôn, vì thế, là bài thơ của người đã hiểu rằng:

Tỉnh sâu mới dám say lớn.

Và chỉ người thật sự tỉnh, mới đủ bản lĩnh dốc ngược cả càn khôn vào một chén đời.

 

CHÉN CÀN KHÔN
Trần Đình Bích

Dốc ngược càn khôn,
cả chén này.

Ta đem thế giới ngâm thành rượu,
Bày ngũ hành lên nướng thế môi.
Một mai gặp được người tri kỷ,
Rượu, mồi dọn sẵn, uống say chơi.

Ta ném trăng sao vào đáy chén,
Để gió bên thềm hóa tiệc vui.
Đất rộng, trời cao là bằng hữu,
Uống thêm dăm chén, mặc đời trôi.

Ngẫm thế sự kia như đốm lửa,
Chợt bùng, chợt tắt, hóa hư vô.
Chỉ giữ tấm lòng đừng nhỏ hẹp,
Cạn ly tri kỷ, kệ cơ đồ.

Gặp được nhân tâm, tình chung nhịp,
Dẫu trăm năm nữa hẵng còn say.
Say nghĩa, say tình, say trời đất,
Dốc ngược càn khôn cả chén này!

 (Ven Hồ Tây, 14.01.2026)


HỌA THƠ "CHÉN CÀN KHÔN"

Vũ Hà

Anh đem thế giới ngâm thành rượu,
Còn đâu tri kỷ để cùng say?
Nhặt khoan nhắn gửi người quân tử,
Dốc chén càn khôn thấu tình này?

Dzienenglish

Anh đem thế giới ngâm thành rượu,
Còn đâu tri kỷ để cùng say?
Nhặt khoan nhắn gửi người quân tử,
Dốc chén càn khôn thấu tình này.

Người ở phương nào, trăng lạc bóng,
Ta ngồi cuối gió, rót đêm say.
Rượu còn, nghĩa cũ còn chưa cạn,
Chỉ thiếu bàn tay chạm chén này.

Minh Châu Trần 

Ta mượn chén say nhìn thế sự,
Men nồng hong ấm mảnh hồn thơ.
Trăm năm mấy kẻ cùng chung mộng,
Một khắc tương phùng đã đủ no.

Gió cuốn ưu phiền ra cuối bãi,
Trăng treo tri kỷ giữa lưng trời.
Rượu vào quên hết điều hơn thiệt,
Chỉ giữ trong tim một chữ “người”.

Được mất tựa sương tan buổi sớm,
Vinh nhục như mây gió cuối chiều.
Nhấp cạn cho tròn câu nghĩa khí,
Cạn rồi, đời vẫn cứ tiêu diêu.

Nếu còn gặp nữa, xin cùng uống,
Dẫu bạc mái đầu vẫn chẳng nguôi.
Say một chén này cho trọn kiếp,
Nhân gian đảo ngược, vẫn là vui.

 

 


YÊN MỸ: DẤU ẤN MIỀN ĐẤT HỌC

 


“Dặm dài mỏi cánh chim di,

Quay đầu vẫn thấy xanh rì cội xưa.”

    Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, nơi những tầng bê tông và dòng người cuộn chảy không ngừng, Yên Mỹ (Thanh Trì) hiện lên như một khoảng lặng hiếm hoi – mềm mại và bền bỉ như dải lụa xanh ôm lấy dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa. Đó không chỉ là miền đất trù phú của bãi bồi, mà còn là không gian gìn giữ hồn quê, nếp sống thuần hậu và truyền thống hiếu học được bồi đắp qua bao thế hệ.

    Bài thơ này được viết như một lời mời gọi nhẹ nhàng: mời người đọc trở về với Yên Mỹ – miền “địa linh nhân kiệt”, nơi chữ Tâm và chữ Đức âm thầm chảy trong từng con ngõ, mái đình, hàng tre. Để rồi, sau những chộn rộn của phố thị, ta chợt nhận ra: luôn có một nơi chờ ta trở về, để thở chậm hơn, sống sâu hơn, và được ủ ấm bởi nghĩa tình quê hương.

 

YÊN MỸ: DẤU ẤN MIỀN ĐẤT HỌC

Ngược dòng đỏ nặng phù sa,
Thanh Trì dừng bước, hiện ra mảng lành.
Ai về Yên Mỹ ngắm xanh,
Mà xem đất bãi dệt thành bài thơ.

Bao đời nhân kiệt nương nhờ,
Chữ Tâm, chữ Đức phụng thờ chẳng phai.
Đường làng hoa nắng trải dài,
Cổng đình trầm mặc, chí trai rạng ngời.

Phố ngoài náo nhiệt đầy vơi,
Về đây hít thở giữa trời an nhiên.
Rặng tre giữ nết dịu hiền,
Mướt xanh bãi lúa, thắm duyên vườn cà.

Dẫu cho sương gió phương xa,
Vẫn thương bếp lửa quê nhà ấm say.
Yên Mỹ dang rộng vòng tay,
Đón người viễn xứ tìm ngày bình yên.

(Quang Đặng – YM, 14.01.2026)



Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

Về Bến Đầm Tròn

 


Về Bến Đầm Tròn

Đầm Tròn rót chén sương mai,
Gió lùa Yên Mỹ, vạt vai bạc màu.
Cứ ngỡ đi khắp Á Âu,
Mới hay bến đợi là cầu quê hương.

Từng qua vạn dặm tuyết sương,
Phồn hoa rạng rỡ
lạ đường viễn phương.
Thôi dừng sải cánh chim bay,
Về găm hạt cỏ, nối ngày bão giông.

Kể nhau nghe chuyện mênh mông,
Chuyện đời viễn xứ, chuyện lòng tha hương.
Bếp hồng rực ánh tình thương,
Lặng im mà thấu trăm đường gian truân.

Cỏ may chẳng đợi mùa xuân,
Chỉ cần bền bỉ bên chân đủ đầy.
Gió luồn qua kẽ bàn tay,
Ấm nồng hơi thở những ngày giản đơn.

Cá koi quẫy sóng dập dờn,
Nắng soi đáy nước, gió vờn dịu êm.
Cà phê nhỏ giọt bên thềm,
Đời thôi hối hả, lòng mềm lại thôi.

Cần chi kỳ quan xa xôi,
Dặm dài thiên hạ đủ rồi phong vân.
Tiếng cười vương lại dấu chân,
Phong trần dệt nghĩa ân cần dài lâu.

Tạ ơn khoảnh khắc nhiệm mầu,
Bể dâu lắng xuống thành câu chân tình.
Bạn ơi, cứ trọn phận mình,
Ngoảnh đầu
nắng đậu bóng hình quê xưa.

(Quang Đặng - YM, 13.01.2026)

 

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

Mừng Sinh Nhật Lê My

 


MỪNG SINH NHẬT LÊ MY

(11.01.1995)

Mười một tháng Giêng nắng vàng,
Đông chừng ngơi gió, xuân sang nẩy mầm.
Vai nghiêng hứng đóa tri âm,
Phố quen bỗng lặng, nhã trầm dáng em.

Bảng đen vần chữ dệt thềm,
Ngôn từ dẫn lối, ươm mềm ước mơ.
Tận tâm thắp những bến chờ,
Chắp đôi cánh hạc, đưa thơ vào đời.

Yêu nghề vắt kiệt nhựa tươi,
Yêu người bằng cả nụ cười bao dung.
Nghĩa tình khơi mạch thủy chung,
Hương thầm thấm mãi ngát cùng thế gian.

Chúc em xuân sắc vẹn toàn,
Thông tuệ tỏa sáng, đoan trang nếp nhà.
Thành công nở rộ mùa hoa,
Bình yên ở lại, mặn mà tháng năm.

Quang Đặng (YM, 11.01.2026)


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...