Túi Hư Không
Ta
đem trời đất nấu cao,
Đúc
thành một mẻ anh hào dâng anh.
Càn
khôn gói trọn mắt xanh,
Ngũ
hành đem nhắm với nhành sương rơi.
Kìa
tay dốc ngược mù khơi,
Đây
ta ngửa túi đựng thời gian trôi.
Mây
ngàn xẻ nửa làm mồi,
Trăng
sao rót xuống cho bồi hồi say.
Tri
kỷ là đây, rượu là đây!
Trăm
năm một cuộc tỉnh say mặc lòng.
Sông
dài đổ ngược vào trong,
Cạn
ly để thấy hư không mỉm cười.
Mặc
ai đổi trắng thay tươi,
Ta
ngồi tựa gốc mây trời hát ca.
Nhân
tâm đâu dễ phôi pha,
Cạn
thêm chén nữa... hóa ra chính mình!
(Họa Chén Càn Khôn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét