Túy Nguyệt Cuồng Ca
Xới tung nhật nguyệt, rót đầy vơi,
Mượn cả nhân gian nấu tiệc đời.
Gói trọn phù hoa làm củi lửa,
Chẻ ba sông núi nhắm đôi lời.
Kìa bậc anh hùng
hay lãng tử,
Rượu nồng đã rót, mời ai ngồi?
Ta nhốt mây ngàn trong vạt áo,
Thả hồn theo gió tít trùng khơi.
Bốn biển là nhà, ai
tri kỷ?
Cạn chén hồ nghi, mặc sự đời.
Cười kẻ bon chen vòng danh lợi,
Cát bụi rồi ra cũng thế thôi.
Lòng đã thênh thang
như bể rộng,
Xá gì một cuộc thịnh suy trôi.
Dẫu mai sương lạnh mờ chân tóc,
Vẫn giữ hào quang rực góc trời.
Nào cạn! Cho
nghiêng soi bóng nguyệt,
Cho tan mộng ảo, nhẹ tênh người.
Càn khôn đã dốc, ta chưa tỉnh,
Họa khúc cuồng ca... mặc thế thời!
(Họa Chén Càn Khôn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét