Nhân dịp sinh nhật cháu Đặng
Vĩnh Hưng (Min), ông Quang xin gửi con một món quà nhỏ bằng
chữ: vài vần thơ được viết từ những điều rất quen thuộc trong nhà. Là nắng
tháng Giêng rơi nhẹ ngoài hiên, là tiếng con ríu rít gọi ông bà, cha mẹ, và là
niềm vui lặng thầm của cả nhà khi thấy con ngày một chững chạc - ngoan hơn,
giỏi hơn, và ấm áp hơn.
Min à, tuổi mới
giống như một trang vở mới tinh: con viết lên đó bằng sự mạnh khỏe, chăm
chỉ, lễ phép,
và một trái tim biết thương người.
Rồi mai này con sẽ có nhiều nơi để đến, nhiều điều để học, có lúc vui rộn ràng,
cũng có lúc mệt và buồn. Những khi như vậy, con chỉ cần nhớ một điều rất giản dị:
nhà
mình luôn ở đây - luôn có người đợi con về ăn cơm, hỏi con một
ngày thế nào, và ôm con thật chặt.
Bài thơ này là lời
chúc của cả nhà dành cho con: chúc Min tuổi mới lớn lên bình an, tự tin, và
luôn giữ nụ cười trong veo như hôm nay.
MỪNG VĨNH HƯNG TUỔI MỚI
(Tặng
cháu Đặng Vĩnh Hưng)
Tháng Giêng nắng
đậu hiên thềm,
Mừng ngày con đến, êm đềm gió xuân.
Vĩnh Hưng mắt biếc trong ngần,
Mang bao hiền hậu gửi dần yêu thương.
Tương lai rạng rỡ muôn phương,
Chân trời tri thức dẫn đường con đi.
Tiếng cười trong vắt nhu mì,
Nở bừng hạnh phúc, ngại gì gió sương.
Ông bà gửi trọn niềm thương,
Dìu con qua những chặng đường mênh mông.
Bố mẹ lặng lẽ trông mong,
Con bền ý chí, vững lòng vượt xa.
Tuổi thêm - mộng
cũng thêm hoa,
Gia đình là bến, là nhà đợi trông.
Mai này dẫu bước ngoài sông,
Quay về vẫn thấy tuổi hồng trong nôi.
(Quang Đặng – Yên Mỹ, 29.01.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét