SOI NỢ TÌNH
Em về nhóm lửa đêm trường,
Chắt chiu vị muối, nhuộm hường chân mây.
Bàn tay đan sợi hao gầy,
Để cho anh bát cơm đầy nghĩa ân.
Thân cò lặn lội bao lần,
Chở anh qua những phong trần gian nan.
Khi vui chia nửa cung đàn,
Khi đau em gánh muôn vàn bão dông.
Lạ thay cái nghĩa vợ chồng,
Câu thơ anh viết vẫn không hiểu mình.
Soi vào mắt thấy bình minh,
Soi vào tóc thấy nợ tình chưa vơi.
Em là bến, cũng là khơi,
Cho anh neo đậu, cho đời anh đi.
Dẫu mai rêu phủ xanh rì,
Vẫn xin giữ một chữ tri trong lòng.
(Quang Đặng - Cafe Tonkin 782, 15.01.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét