Trong chiều Tây Hồ
bảng lảng khói sương, có lúc tôi chợt dừng lại – không hẳn để ngắm cảnh, mà để
nghe lòng mình lắng xuống. Nghĩ kỹ mới thấy: đường đời tưởng rộng, nhưng nhiều khi một người đàn ông đi được là nhờ có một người đàn bà ở phía sau. Người ấy giữ bếp, giữ nhà, giữ cả những điều nhỏ nhặt mà bền bỉ: vị muối trong nồi, bát cơm nóng trên mâm, và phần nhọc nhằn âm thầm nhận về mình.
Tôi viết “Soi Nợ
Tình” như một lời nhắc về hai chữ ân nghĩa. Tóc đã lấm tấm bụi thời
gian, tôi không còn soi gương để tìm lại tuổi trẻ; tôi chỉ nhìn vào
mắt, vào tóc người bạn đời – để thấy bao năm tháng đã ở lại nơi đó. Có những sợi bạc không hẳn vì tuổi, mà vì những nỗi lo âm thầm. Có những bình minh không ở ngoài trời, mà nằm trong ánh nhìn vẫn còn thương.
Lời thơ còn vụng,
nhưng tôi mong nó giữ được chút mộc mạc như bát cơm nóng, và chút trong như vạt
nắng sớm. Dẫu mai này rêu phong có phủ kín lối xưa, tôi chỉ mong điều còn lại
trong lòng mình vẫn là một vệt ấm rất nhỏ – mang tên nghĩa tình.
SOI NỢ TÌNH
Em về nhóm lửa đêm trường,
Chắt chiu vị muối, nhuộm hường chân mây.
Bàn tay gom nhặt hao gầy,
Để đong từng bát cơm đầy thấm sương.
Thân cò lặn lội bờ mương,
Chở anh qua những nẻo đường trần gian.
Khi vui, phím rộn cung đàn,
Khi đau, em gánh ngút ngàn bão giông.
Thẳm sâu cái nghĩa
vợ chồng,
Câu thơ anh viết chẳng xong nỗi mình.
Soi vào mắt, thấy bình minh,
Soi vào tóc, thấy ân tình chưa vơi.
Em là bến, cũng là khơi,
Cho anh tựa bóng, cho đời anh đi.
Dẫu mai rêu phủ xanh rì,
Vẫn xin vạt nắng khắc ghi trong lòng.
(Quang Đặng - Tây Hồ, 26.01.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét