“Dặm dài mỏi cánh chim di,
Quay đầu vẫn thấy xanh rì cội xưa.”
Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô,
nơi những tầng bê tông và dòng người cuộn chảy không ngừng, Yên Mỹ (Thanh Trì)
hiện lên như một khoảng lặng hiếm hoi – mềm mại và bền bỉ như dải lụa xanh ôm
lấy dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa. Đó không chỉ là miền đất trù phú của bãi
bồi, mà còn là không gian gìn giữ hồn quê, nếp sống thuần hậu và truyền thống
hiếu học được bồi đắp qua bao thế hệ.
Bài thơ này được viết như một lời
mời gọi nhẹ nhàng: mời người đọc trở về với Yên Mỹ – miền “địa linh nhân kiệt”,
nơi chữ Tâm
và chữ Đức
âm thầm chảy trong từng con ngõ, mái đình, hàng tre. Để rồi, sau những chộn rộn
của phố thị, ta chợt nhận ra: luôn có một nơi chờ ta trở về, để thở chậm hơn,
sống sâu hơn, và được ủ ấm bởi nghĩa tình quê hương.
YÊN MỸ: DẤU ẤN MIỀN ĐẤT HỌC
Ngược dòng đỏ nặng phù sa,
Thanh Trì dừng bước, hiện ra mảng lành.
Ai về Yên Mỹ ngắm xanh,
Mà xem đất bãi dệt thành bài thơ.
Bao đời nhân kiệt nương nhờ,
Chữ Tâm, chữ Đức phụng thờ chẳng phai.
Đường làng hoa nắng trải dài,
Cổng đình trầm mặc, chí trai rạng ngời.
Phố ngoài náo nhiệt đầy vơi,
Về đây hít thở giữa trời an nhiên.
Rặng tre giữ nết dịu hiền,
Mướt xanh bãi lúa, thắm duyên vườn cà.
Dẫu cho sương gió phương xa,
Vẫn thương bếp lửa quê nhà ấm say.
Yên Mỹ dang rộng vòng tay,
Đón người viễn xứ tìm ngày bình yên.
(Quang Đặng – YM, 14.01.2026)
.png)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét