SEPTEMBER SONG –
TÌNH CA TRÊN DÒNG SÔNG
THAMES
Chiều London se lạnh, bầu trời loang
loáng một màu xám bạc. Tôi lặng lẽ bước trên London Bridge, nơi những phiến đá
xưa cũ còn vương dấu chân của bao thế hệ. Gió từ sông Thames thổi ngược, mang
theo hơi nước lững lờ, như cuốn tôi về phía đồng hồ Big Ben đang gõ nhịp đều
đặn. Tiếng chuông vang lên, nặng trĩu, gõ vào không gian, gõ cả vào nhịp tim.
Và đúng khoảnh khắc ấy, từ một quán
cà phê nhỏ nép mình bên cầu, vang vọng lên tiếng hát – September Song.
Âm thanh len qua từng lớp gió, rơi xuống mặt sông rồi tan ra như sóng. Tôi đứng
khựng lại, như một nhân vật bị “giữ khung hình”, không thể bước tiếp. London
bỗng hóa thành màn ảnh rộng, còn tôi chỉ là kẻ lữ khách đơn độc trong bản tình
ca của tháng Chín.
Giai điệu ấy mở ra một miền ký ức.
Tháng Chín – không chỉ là tên một mùa, mà thành biểu tượng của những ngày
muộn màng, khi tuổi trẻ đã vơi, tình yêu càng thêm khắc khoải. Người ta hát về
những ngày còn lại ngắn ngủi, về từng khoảnh khắc đáng giá như chiếc lá vàng
cuối cùng còn sót lại trên cành.
Tôi ngước nhìn dòng Thames. Nước
chảy lững lờ, từng gợn sóng như thước phim quay chậm, chở đi bao hình bóng và
thời gian. Trên cầu, những người qua lại vội vã, còn tôi như kẻ lạc bước, nhìn
thấy cả thành phố phủ trong lớp sương mỏng của hoài niệm. September Song
làm London dịu lại, mềm đi, như thể chính thành phố cũng đang nhớ về một mối
tình đã xa.
Bản nhạc ấy sống mãi không chỉ vì
giai điệu êm đềm, mà vì thông điệp thẳm sâu: hãy yêu khi còn có thể, hãy dành
cho nhau ánh nhìn, cái nắm tay, lời thủ thỉ… bởi ta không bao giờ biết còn lại
bao nhiêu “tháng Chín” trong đời.
Khi hoàng hôn tắt, tôi rời London
Bridge, ánh đèn hắt bóng xuống mặt nước, loang thành từng dải vàng rung rinh.
Nhưng September
Song vẫn ở lại – không phải trong quán cà phê, cũng chẳng ở phía
cầu, mà ngân vang trong tôi như một tiếng vọng dài.
Và tôi hiểu, giữa nhịp sống hối hả,
mỗi chúng ta đều cần một bản nhạc như thế – để dừng lại, để thở chậm, để yêu
thương, để biết rằng thời gian hữu hạn nhưng tình cảm là bất tận. Với tôi, đó
là September
Song trong một chiều London – khoảnh khắc bất chợt, nhưng đủ sức
hóa thành vĩnh cửu trong ký ức.
SEPTEMBER SONG
Tác
giả: Kurt
Weill (nhạc), Maxwell Anderson (lời)
When
I was a young man courting the girls,
I played me a waiting game.
If a maid refused me with tossing curls,
I'd let the old earth take a couple of twirls,
And I'd ply her with tears instead of pearls;
And as time came around, she came my way,
As time came around, she came.
But it's a long, long while from May
to December,
And the days grow short when you reach September.
The autumn weather turns the leaves to flame,
And I haven't got time for the waiting game.
Oh, the days dwindle down to a
precious few:
September, November.
And these few precious days I'll spend with you,
These precious days I'll spend with you.
BẢN
DỊCH
Thuở thanh xuân, anh say mê tình ái,
Vẫn ung dung trong những cuộc hẹn hò.
Nàng lắc đầu với mái tóc nghiêng nghiêng,
Anh mặc kệ trái đất xoay thêm vài vòng,
Đem nước mắt thay cho ngọc ngà, châu báu…
Rồi thời gian đến, nàng lại bước về,
Đến đúng mùa, nàng lại tìm anh.
Nhưng từ tháng Năm đến tháng Mười
Hai là quãng dài,
Khi chạm tháng Chín, ngày ngắn lại mau.
Trời thu đốt lá vàng như lửa,
Và anh chẳng còn thời gian cho trò đợi chờ.
Ôi, những ngày quý giá cứ dần ít lại,
Chỉ còn Tháng Chín, Tháng Mười Một.
Và những ngày hiếm hoi còn lại, anh xin dành trọn cho em,
Những ngày quý giá này, chỉ để bên em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét