DÒNG SÔNG AN NHIÊN
Người như gió, thuyền xuôi về bến,
Sóng nhẹ nhàng đưa bóng xa khơi.
Mẹ khuất núi, anh theo trời,
Sông thu lấp lánh, sáng ngời trăng trong.
Đời tựa nước, xuôi dòng chẳng nghỉ,
Bến trăm năm tan hợp là thường.
Con thuyền gửi lại nẻo đường,
Chở bao thương nhớ, vấn vương mây ngàn.
Nhà vắng lặng, hiên vàng trăng rọi,
Lá khẽ rơi như tiếng thì thầm.
Cánh chim nối nhịp xa xăm,
Ngân vang tiếng gọi dịu trầm an nhiên.
Ngẫm thế sự, phù du như sóng,
Bến vô thường, bờ rộng thênh thang.
Chỉ mong giữ tấm lòng vàng,
Dẫu đời dâu bể vẫn an nhàn cười.
Quang Đặng ✍️
(🌆 Hà Nội tĩnh lặng sau giông 2025 🌧️)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét