THU VÀ BẢN NHẠC TRONG TIM
Có thu nào đến thật khẽ,
Như dải lụa mềm phủ nhẹ trang xưa.
Ngõ thôn giăng giọt sương mưa,
Lá vàng bay nhẹ gió vừa rung reo.
Dòng sông lấp lánh trăng treo,
Bóng mây in nước buổi chiều long lanh.
Tuổi xuân thoáng chốc mong manh,
Bay theo nhịp gió, sáng xanh cõi đời.
Mưa thu rơi hạt chơi vơi,
Khẽ se làn gió, khẽ rơi hiên nhà.
Đường xưa bóng cũ chan hòa,
Âm vang kỷ niệm thiết tha ngọt ngào.
Trăng thu trải sáng trời cao,
Dịu dàng nâng bước ước ao thu vàng.
Trong tim còn giữ mênh mang,
Thu đi nhạc vẫn ngân vang trong lòng.
(Quang Đặng, chiều thu lá bay 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét