Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2024

THƠ VUI TẶNG ANH CHỊ VINH NGA

 Nhân dịp cháu Ngọc nhà mình vinh dự được làm đại diện cho giới tri thức trẻ của cộng đồng người Việt tại Nga để đón tiếp Thủ tướng Phạm Minh Chính, em chẳng có gì hơn ngoài mấy câu thơ góp vui, bày tỏ niềm tự hào ngút ngàn về cô cháu gái vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang. Thay mặt “hậu phương” ở quê nhà, em xin gửi lời chúc anh chị và các cháu nơi trời Nga lúc nào cũng mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công rực rỡ. Nhớ rằng, mọi chiến công của nhà mình đều được cả xóm... hóng tin với niềm kiêu hãnh không hề nhẹ đâu ạ!

Vinh, Nga nở mặt thật là vui,

Con gái giỏi giang sáng rạng ngời.

Chào đón Thủ tướng tay bắt chặt,

Đất Việt, trời Nga tiếng cười tươi.

Vinh cười vỗ bụng vang từng chặp,

Nga khẽ mỉm môi bảo: “Thật cừ!”

Mong cháu Như Ngọc càng vươn tới,

Đỉnh cao tri thức sáng muôn nơi.

Yên Mỹ, 24/10/2024

TỰ HÀO QUÁ NGỌC ƠI!

 


Cháu Ngọc tiếng tốt vang xa,
Tài năng vượt mọi sơn hà, biển khơi.
Nước Nga hân hoan rạng ngời,
Đón Thủ tướng đến, sáng ngời niềm tin.

Tự hào ánh mắt lung linh,
Tri thức rộng mở, cháu mình tỏa hương.
Chúc cho mãi thắm sắc hường,
Vững vàng đỉnh mới, yêu thương trọn đời.

Đại gia đình gửi đôi lời,
Chúc cho thành đạt, sáng ngời tiếng ca.
Vinh quang tỏa khắp gần xa,
Ngát hương rạng rỡ, nhà ta rạng ngời.

  Yên Mỹ, 24/10/2024


BÀI PHÁT BIỂU TẠI LỄ CƯỚI CHÁU TIẾN ĐẠT - THU TRANG (Ngày 10/11/2024)

 



Kính thưa toàn thể các cụ, các ông, các bà, cô dì chú bác, anh chị em, và quan viên hai họ!

Tôi là Đặng Đức Quang, cậu ruột của cháu Nguyễn Tiến Đạt. Hôm nay, tôi rất vinh dự được đại diện cho gia đình nhà trai phát biểu đôi lời trong ngày vui trọng đại này. Trước tiên, xin được gửi lời chào trân trọng và lời cảm ơn chân thành đến toàn thể quý vị đã dành thời gian quý báu đến chung vui trong lễ thành hôn của hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang. Sự hiện diện của quý vị là niềm vinh dự to lớn cho gia đình chúng tôi.

Kính thưa quý vị!

Sau 3920 ngày vun đắp và yêu thương, mối tình đẹp của hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang đã chính thức đơm hoa kết trái. Hôm nay, được sự đồng thuận và ủng hộ từ hai bên gia đình, cùng với tình yêu chân thành và sâu sắc của hai cháu, chúng ta có mặt tại đây để cùng chứng kiến và chúc phúc cho ngày trọng đại của đôi trẻ.

Với những lời chia sẻ chân thành từ đại diện gia đình nhà gái, thay mặt cho gia đình nhà trai, tôi hoàn toàn nhất trí và đồng lòng với những điều đã được bày tỏ. Hôm nay, gia đình chúng tôi hân hoan đón nhận cháu Thu Trang về làm dâu, làm con trong gia đình, trở thành một người em, người cháu, người chị trong họ nhà trai chúng tôi. Từ đây, cháu Tiến Đạt cũng sẽ trở thành con, cháu của gia đình họ nhà gái. Mối lương duyên của hai cháu không chỉ mang đến niềm hạnh phúc cho đôi trẻ, mà còn là sợi dây gắn kết bền chặt tình thông gia giữa hai gia đình.

Tuy cả hai cháu đều đã được gia đình chăm lo, giáo dục kỹ lưỡng, nhưng tuổi đời còn trẻ, trong cuộc sống không tránh khỏi những lúc bỡ ngỡ, thiếu sót. Chúng tôi mong rằng hai bên gia đình sẽ luôn tận tình chỉ bảo, bao dung và yêu thương để hai cháu có thể làm tròn bổn phận của dâu hiền, rể thảo.

Kính thưa quý vị!

Ngày hôm nay không chỉ là niềm vui của đôi trẻ mà còn là niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ của cả hai bên gia đình. Nhân dịp này, tôi xin gửi lời chúc toàn thể quan viên hai họ và quý khách sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc và thịnh vượng. Cậu chúc hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang mãi mãi yêu thương, gắn bó với nhau trọn đời, đúng như câu ca dao từng nhắc nhở:

Đã là tình nghĩa vợ chồng
Dẫu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời.

Xin kính mời các cụ, các ông, các bà, cô bác, anh chị em và bạn bè của hai cháu nâng chén nước, xơi miếng trầu để chúc phúc cho đôi uyên ương trong dịp đặc biệt này.

Trước khi dừng lời, cậu xin gửi tặng hai cháu Tiến Đạt và Thu Trang vài lời thơ tự sáng tác, như một lời chúc phúc đến hai con:

Ngày cưới chung đôi rộn tiếng cười,
Đạt - Trang duyên thắm tình đôi mươi.
Cùng bước bên nhau trong hạnh phúc,
Sánh vai suốt kiếp mãi chẳng rời.

Tình yêu đôi lứa luôn nồng ấm,
Hạnh phúc ngọt ngào kết trái thơm.
Chúc phúc hai con đời viên mãn,
Trăm năm gắn bó dạ sắt son.

Xin chân thành cảm ơn toàn thể quý vị và đại gia đình!


BÀI PHÁT BIỂU TẠI LỄ ĂN HỎI CHÁU TIẾN ĐẠT - THU TRANG (Ngày 09/11/2024)


Kính thưa các cụ, các ông, các bà, cùng toàn thể hai bên gia đình!

Trước tiên, tôi xin gửi lời chào trân trọng và lời cảm ơn sâu sắc tới ông Trần Quốc Quang và bà Lương Thị Lan, cùng toàn thể họ nhà gái, vì sự đón tiếp nồng hậu, chân tình mà quý vị đã dành cho họ nhà trai chúng tôi.

Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đặng Đức Quang, cậu ruột của cháu Nguyễn Tiến Đạt, vô cùng vinh dự được đại diện cho họ nhà trai trong buổi lễ ăn hỏi đầy ý nghĩa ngày hôm nay.

Kính thưa quý vị!

Ngày hôm nay, trong buổi lễ trọng đại này, chúng tôi thật hạnh phúc khi có sự hiện diện đông đủ của các cụ, các ông, các bà, cô dì chú bác, anh chị em nội ngoại, cùng những người thân yêu của gia đình hai bên. Đặc biệt, tôi xin giới thiệu ông Nguyễn Văn Hải và bà Đặng Thu Hương, là song thân của cháu Nguyễn Tiến Đạt, cũng có mặt tại đây để chứng kiến và chung vui trong giờ phút trọng đại này.

Kính thưa các cụ, các ông, các bà cùng toàn thể các quý vị bên họ nhà gái!

Như ông cha ta từng dạy: “Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”, đó là quy luật tất yếu của cuộc sống. Cháu Tiến Đạt, con trai của ông bà Hải - Hương, và cháu Thu Trang, con gái của ông bà Quang - Lan, đã trải qua thời gian 3920 ngày tìm hiểu, quý mến và yêu thương nhau; nay tình yêu đã chín muồi, hai cháu mong muốn được cùng về chung sống dưới một mái nhà. Được sự đồng ý của gia đình hai bên, hôm nay ngày lành tháng tốt, chúng tôi thống nhất tổ chức lễ ăn hỏi này để khởi đầu cho cuộc sống hôn nhân của hai cháu.

Trong buổi lễ ăn hỏi ngày hôm nay, gia đình nhà trai xin phép được dâng lên sính lễ, thể hiện tấm lòng chân thành và mong muốn kết tình thông gia với nhà gái. Chúng tôi hy vọng ông bà Quang - Lan cùng họ nhà gái sẽ đón nhận những sính lễ này, để đôi bên cùng nhau dâng lên tổ tiên và thống nhất chuẩn bị ngày lành tháng tốt cho hôn lễ sắp tới, đưa hai cháu chính thức trở thành vợ, thành chồng.

Cuối cùng, một lần nữa, xin kính chúc toàn thể các cụ, các ông, các bà, cô dì chú bác, anh chị em và tất cả quý vị hai bên gia đình luôn dồi dào sức khỏe, tràn đầy hạnh phúc và thịnh vượng an khang.

Xin trân trọng cảm ơn!


BÀI PHÁT BIỂU CỦA HỌ NHÀ GÁI TẠI LỄ CƯỚI VÂN-TREY (30/3/2024)



Kính thưa quan viên hai họ, ông bà thân sinh của cháu Wallace, cùng toàn thể các vị khách quý, họ hàng và bạn bè của hai cháu,

Lời đầu tiên, cho phép tôi được tự giới thiệu. Tôi là Đặng Đức Quang, cậu ruột của cô dâu Thúy Vân. Hôm nay, tôi rất vinh dự được đại diện cho họ nhà gái, cùng với ông Nguyễn Đức Chung và bà Đặng Thị Thúy Hà, phụ thân và mẫu thân của cô dâu, gửi lời chúc phúc chân thành đến toàn thể quan viên hai họ, họ hàng, bạn bè đã có mặt trong lễ Vu Quy của hai cháu.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày vui trọng đại của hai cháu. Thay mặt gia đình nhà gái, tôi xin tiếp nhận cơi trầu và nghi thức xin dâu từ nhà trai, chính thức nhận cháu Wallace về làm con rể, trở thành một phần trong gia đình và dòng họ chúng tôi. Cũng từ hôm nay, tôi xin tuyên bố cháu Thúy Vân chính thức trở thành con dâu của gia đình họ Yip, thuộc dòng họ ông Wally Yip và bà Mary Yip.

Từ giây phút này trở đi, Thúy Vân và Wallace đã là dâu rể trong hai gia đình. Các cháu còn trẻ, còn nhiều bỡ ngỡ, vì vậy kính mong toàn thể gia đình hai bên hãy cùng nhau dạy dỗ, bảo ban, giúp đỡ các cháu trong việc hoàn thành trách nhiệm làm dâu thảo, rể hiền.

Với tư cách là cậu ruột của cô dâu Thúy Vân, cậu mong con luôn ghi nhớ lời dạy của cha ông ta: “Khi làm dâu nhà chồng, con hãy coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ của mình, phải biết kính trên, nhường dưới, tôn trọng và yêu thương tất cả mọi người trong gia đình nhà chồng như chính gia đình của mình.” Chỉ khi làm được như vậy, tình yêu và hạnh phúc sẽ luôn đồng hành cùng con trong suốt cuộc đời.

Tôi xin được chia sẻ một vài câu thơ ngắn gọn, gửi gắm chút tâm tình trong ngày vui trọng đại này:

Dẫu đời bão giật mưa giăng,

Bên nhau ta vẫn vững vàng tình sâu.

Chung tay xây đắp nhịp cầu,

Ngàn năm hạnh phúc bền lâu muôn đời.

Gia đình chúng tôi cũng mong rằng, hai cháu sẽ sống bên nhau trong hạnh phúc, thuận hòa, êm ấm, làm ăn phát đạt và sớm sinh con cái để tiếp nối truyền thống gia đình.

Thay mặt cho họ nhà gái, tôi xin được nhận lễ từ họ nhà trai.

Cuối cùng, tôi xin kính mời quan viên hai họ, các vị khách quý, cùng toàn thể hội hôn nâng chén nước, xơi miếng trầu để chúc phúc cho đôi tân lang và tân nương trong dịp trọng đại này.

Xin trân trọng cảm ơn!


BÀI PHÁT BIỂU CỦA HỌ NHÀ TRAI TẠI LỄ CƯỚI VÂN-TREY (30/3/2024)

 


Kính thưa quan viên hai họ, kính thưa các vị khách quý, cùng toàn thể hội hôn!

Hôm nay, gia đình chúng tôi vô cùng vinh dự và cảm động trước sự hiện diện đông đủ của tất cả quý vị tại buổi lễ thành hôn của hai con Thúy Vân và Wallace.

Trước hết, cho phép tôi thay mặt gia đình nhà trai gửi lời cảm ơn chân thành tới bà Đặng Thị Thúy Hà và ông Nguyễn Đức Chung. Tấm lòng nhiệt tình, sự mến khách và chu đáo của gia đình đã khiến cho ngày vui hôm nay trở nên thật ý nghĩa và đáng nhớ.

Là bố của Wallace, tôi cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc khi được chào đón Thúy Vân – một cô gái không chỉ sở hữu vẻ đẹp rạng ngời mà còn có một trái tim nhân hậu, một tâm hồn tràn đầy yêu thương – trở thành thành viên mới trong gia đình chúng tôi. Tôi luôn tin rằng, sự kiên nhẫn sẽ mang lại những điều tuyệt vời, và Wallace chính là minh chứng sống động nhất cho điều đó.

Nhân đây, tôi xin phép giới thiệu gia đình thân yêu của mình. Đây là Mary – vợ tôi, người đồng hành cùng tôi trên mọi chặng đường; Kym – con gái tôi; Paul – con rể của tôi, cùng hai đứa cháu trai đáng yêu, Grayson và Colby. Ngoài ra còn có Nellie – em gái tôi, Killian – bạn gái của Grayson, và Cindy – người bạn thân thiết nhất của Mary.

Trong hành trình mới mà Thúy Vân và Wallace bắt đầu hôm nay, tôi muốn gửi gắm tới hai con một câu nói đầy ý nghĩa của Lão Tử: “Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ bước chân đầu tiên.” Hãy luôn là điểm tựa và nguồn sức mạnh của nhau, để cùng vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống.

Tôi cũng muốn chia sẻ một thông điệp yêu thương từ bài hát nổi tiếng của The Beatles: “Tình yêu bạn nhận được tương xứng với tình yêu bạn trao đi.” Mong rằng tình yêu hai con dành cho nhau sẽ là nền tảng vững chắc để vun đắp sự đoàn kết, thấu hiểu và bao dung trong suốt hành trình hôn nhân.

Nhân dịp này, tôi xin gửi những lời chúc chân thành nhất tới Thúy Vân và Wallace. Chúc hai con một cuộc sống hạnh phúc viên mãn, gia đình thịnh vượng, và bên nhau trọn đời.

Cuối cùng, xin mời toàn thể quan viên hai họ, quý vị khách quý, bạn bè và họ hàng cùng nâng chén mừng cho cặp đôi uyên ương của chúng ta. Xin cảm ơn!


BÀI PHÁT BIỂU CỦA NHÀ GÁI TẠI LỄ ĂN HỎI VÂN-TREY (29/3/2024)


 

Kính thưa quý vị,

Thay mặt gia đình nhà gái, tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới anh Paul vì bài phát biểu đầy tình cảm, chân thành và rất ấm áp. Hôm nay thực sự là một ngày trọng đại, không chỉ với hai cháu Vân và Trey, mà còn là ngày hai gia đình chúng ta được chính thức gắn bó với nhau, trở thành người thân trong một đại gia đình.

Tôi là Đặng Đức Quang, cậu ruột của cháu Vân. Được chứng kiến cháu gái mình lớn lên từng ngày và giờ đây tìm được một người bạn đời yêu thương, tôi không khỏi xúc động và tự hào. Vân là một cô gái mạnh mẽ, nhân hậu, và luôn giữ trong mình sự tinh tế, dịu dàng – những điều mà anh Paul đã nhận ra và khen ngợi trong bài phát biểu vừa rồi.

Gia đình nhà gái chúng tôi cảm thấy thật may mắn khi có Trey gia nhập vào đại gia đình mình. Nghe anh Paul kể về hành trình trưởng thành của Trey, chúng tôi càng thêm yêu quý chàng trai này – một người không chỉ mạnh mẽ, tự lập mà còn hết lòng vì tình yêu.

Hôm nay, đứng trước gia đình và bạn bè hai bên, tôi chỉ mong đôi trẻ sẽ luôn trân trọng nhau, cùng nhau vượt qua mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Và lời khuyên từ anh Paul thực sự quá đỗi chân thành và sâu sắc, không chỉ dành riêng cho Vân và Trey, mà còn là bài học quý giá cho tất cả chúng ta trong hôn nhân.

Chung xây tổ ấm đẹp ngời,
Tựa như chim hót giữa trời mùa xuân.
Tình yêu giữ mãi trong ngần,
Ngọt ngào, hạnh phúc muôn phần bền lâu.

Cuối cùng, thay mặt gia đình nhà gái, tôi xin gửi lời cảm ơn đến gia đình nhà trai – những người đã sinh thành và nuôi dưỡng Trey thành một người đàn ông tuyệt vời, để hôm nay, hai cháu có thể sánh bước bên nhau, bắt đầu một chặng đường mới.

Xin kính chúc đôi bạn trẻ một cuộc sống hôn nhân tràn ngập tình yêu, sự sẻ chia và hạnh phúc. 

Chúc quý vị sức khỏe và bình an. Xin cảm ơn!


BÀI PHÁT BIỂU CỦA NHÀ TRAI TẠI LỄ ĂN HỎI VÂN-TREY (29/3/2024)

 


Kính thưa quý vị,

 

Trước hết, cho phép tôi được gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả quý vị đã cho tôi cơ hội được phát biểu trong ngày trọng đại và ý nghĩa này. Tôi là anh rể của Trey Yip, đã có duyên gắn bó với chị gái của em ấy, Kym, suốt hơn 30 năm qua.

 

Gia đình chúng tôi chỉ vừa đặt chân đến Việt Nam được hơn một tuần, nhưng ngay từ những ngày đầu, chúng tôi đã cảm nhận được sự chào đón nồng nhiệt và lòng hiếu khách đặc biệt của mọi người. Tấm lòng thân thiện và sự tử tế mà mọi người dành cho gia đình tôi thực sự khiến chúng tôi cảm thấy ấm áp và rất trân trọng. Một lần nữa, xin được gửi lời cảm ơn sâu sắc tới tất cả.

 

Trong những ngày ngắn ngủi ở đây, tôi nhận ra Việt Nam và Hoa Kỳ có rất nhiều điểm tương đồng: những bữa ăn ngon, ánh nắng ấm áp, không khí rộn ràng khi mọi người tập thể dục, giao thông đông đúc và cả thói quen lướt điện thoại mọi lúc mọi nơi. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là cà phê, sinh tố trái cây và phở ở đây – thực sự không nơi nào sánh bằng. Và tôi nhận thấy rằng, dù chúng ta nói ngôn ngữ nào đi chăng nữa, một nụ cười chân thành luôn là món quà tuyệt vời để khiến một ngày của ai đó trở nên tốt đẹp hơn.

 

Nhắc đến nụ cười, tôi không thể không nói về em Vân. Với tôi, em sở hữu nụ cười đẹp nhất Việt Nam. Gia đình chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ sự mạnh mẽ và lòng nhân hậu của em. Quan sát cách em tương tác với mọi người ở Sài Gòn, chúng tôi không chỉ thấy ở em một sự tự tin đáng khâm phục mà còn cảm nhận được sự dịu dàng, chân thành trong ánh mắt của em, ngay cả khi em từ chối khéo léo một lời mời bán hàng rong trên phố.

 

Hôm nay, gia đình chúng tôi cảm thấy thật may mắn và vinh dự khi gia đình quý vị đã chào đón Trey Yip trở thành một phần của gia đình mình, trở thành người con rể mới với tất cả sự yêu thương và rộng mở.

 

Tôi nhớ lần đầu gặp Trey khi em mới chỉ là cậu bé 9 tuổi còn tôi 21 tuổi. Giọng nói của em khi đó nhỏ nhẹ, đáng yêu như một chú chuột trong nhà thờ. Em mê bóng rổ và vô cùng kỹ tính trong ăn uống – đến mức nếu thức ăn trên đĩa vô tình chạm vào nhau, em sẽ nhất quyết không chịu ăn! Thời gian trôi qua, tôi có vinh dự được chứng kiến cậu em trai này trưởng thành, trở thành một người đàn ông bản lĩnh, một nhà giáo dục với tiếng nói mạnh mẽ. Trey đã tự mình vẽ nên con đường riêng, rời xa quê hương để xây dựng cuộc sống và tìm thấy hạnh phúc tại Việt Nam.

 

Nhưng, thú thực, Trey vẫn còn… khá kén chọn! Và có lẽ chính sự kén chọn ấy đã giúp em ấy chờ đợi được đến ngày gặp Vân – người phụ nữ mà em mong muốn đồng hành cả cuộc đời, vừa là người bạn, người yêu, và người vợ. Cả gia đình chúng tôi đều biết ơn vì Vân đã nói lời “Đồng ý!”

 

Tôi không chắc mục đích chính của bài phát biểu này là gì, nhưng tôi nghĩ mình muốn nhân dịp này gửi đến đôi tân lang và tân nương một vài lời nhắn nhủ chân thành:

 

1.    Hôn nhân là một hành trình vừa tuyệt vời, vừa thử thách. Như bốn mùa của Hà Nội, sẽ có những ngày nắng rực rỡ và cả những cơn mưa bất chợt. Hãy tận hưởng những ngày nắng đẹp và học hỏi từ những cơn mưa, bởi cả hai đều là những phần không thể thiếu của một tình yêu bền chặt.

2.    Trey ơi, khi vợ em buồn mà không rõ lý do, đừng vội vàng đưa ra lời khuyên. Thay vào đó, hãy kiên nhẫn lắng nghe và ở bên cô ấy. Hãy nhớ rằng, vợ em là một điều bí ẩn đáng yêu, không phải một bài toán cần giải quyết.

3.    Vân ơi, những lúc chồng em hành xử vụng về hay nói điều không phải, hãy thẳng thắn nhưng nhẹ nhàng với anh ấy. Hãy yêu thương và tôn trọng anh ấy như một người đàn ông không hoàn hảo nhưng luôn cố gắng vì em.

4.    Hai em hãy luôn giữ sự khiêm nhường. Trong hôn nhân, không ai giỏi hơn ai. Hãy đối xử với nhau bằng sự bình đẳng và tôn trọng.

5.    Và cuối cùng, trong đức tin của chúng tôi, chúng tôi tin rằng hai em là con của một vị Vua. Hãy yêu nhau sâu đậm và trân trọng nhau như hoàng tử và công chúa của đời mình.

Cuối cùng, hôm nay hai em có thể nghĩ rằng mình là những người hạnh phúc nhất. Nhưng tôi xin bật mí rằng, người hạnh phúc nhất chính là vợ tôi – Kym. Cô ấy đã luôn mong muốn có một cô em gái, và giờ đây, điều ước ấy đã trở thành hiện thực khi Vân chính thức trở thành một phần của gia đình chúng tôi.

 

Xin chúc mừng cô dâu và chú rể trăm năm hạnh phúc! Xin cảm ơn!

THƯ GỬI CHA DẤU YÊU

 


Hà Nội, ngày 6 tháng 12, năm Giáp Thìn

Cha kính yêu,

Đã mười hai năm trôi qua kể từ ngày cha rời xa mẹ, các anh chị và con để bước vào cõi vĩnh hằng. Con luôn tin rằng ở nơi ấy, cha đang an nghỉ trong bình yên và vẫn dõi theo gia đình mình từ một khoảng trời xa xôi. Mỗi lần nghĩ về cha, hình ảnh cha như hiện hữu bên con, mang theo những kỷ niệm đẹp đẽ mà cha đã để lại trong tim mỗi chúng con.

Cha không chỉ là một người cha tuyệt vời, mà còn là một đồng nghiệp đáng kính và một thanh tra đầy tài trí. Mỗi khi nghe kể về cha, con tự hào biết bao khi cha là một trong những người tiên phong đặt nền móng cho Nhà máy Thuốc lá Thăng Long. Ngày ấy, dù phải đi bộ 15 cây số đến nơi làm việc, cha vẫn không nản lòng. Những bước chân kiên định ấy không chỉ xây dựng nên nhà máy mà còn khắc ghi tinh thần cống hiến và đam mê của cha với nghề.

Trong công việc thanh tra, cha không chỉ là người thực thi công bằng mà còn hết lòng quan tâm, giúp đỡ đồng nghiệp và gia đình họ. Con nhớ mãi gia đình chị Oanh và anh Kiệm – những người được cha hỗ trợ trong giai đoạn khó khăn nhất. Chính nhờ sự giúp đỡ của cha, họ đã có được một mái ấm vững chắc. Khi ấy, cháu Tuấn chỉ là một đứa trẻ, nay đã trưởng thành, lập gia đình và có hai con. Dù anh Kiệm đã khuất, gia đình chị Oanh vẫn luôn nhớ ơn cha. Mỗi dịp Tết Nguyên đán, họ lại mang quà đến nhà mình, như một lời cảm tạ chân thành từ trái tim.

Cha không chỉ công bằng trong công việc mà còn là một người chồng, người cha yêu thương và hy sinh hết mình. Con không quên những ngày cha bị ốm, phải nghỉ làm, nhưng vẫn không chịu ngơi nghỉ ở nhà. Cha đi lấy nước, cầm cuốc ra đồng giúp mẹ và chúng con làm ruộng. Con càng kính phục cha hơn khi cha âm thầm chịu đựng nỗi đau bệnh tật mà không một lời than phiền. Dù bị liệt nửa người sau cơn tai biến, cha vẫn kiên trì tập luyện để cải thiện sức khỏe và xoa dịu nỗi lo của cả nhà. Không chỉ chăm sóc bản thân, cha còn học liệu pháp Diện Chẩn và dùng ngải cứu để chữa bệnh cho bà con trong làng. Sự khéo léo và tấm lòng nhân hậu của cha đã giúp nhiều người phục hồi sức khỏe.

Cha ơi, những gì cha đã làm không chỉ khắc sâu trong lòng mẹ, các anh chị và con mà còn để lại ân tình sâu nặng trong lòng hàng xóm, đồng nghiệp và những người cha từng giúp đỡ. Sự kiên cường, đức độ và trái tim đầy yêu thương của cha là tấm gương sáng để chúng con luôn hướng tới.

Nhớ cha hình bóng thân yêu,

Tựa cánh cò trắng giữa chiều nắng bay.

Sớm hôm mưa nắng hao gầy,

Gieo tình, nở trái, đong đầy nghĩa sâu.

Chúng con yêu thương và nhớ cha vô cùng. Mong rằng cha sẽ tìm thấy sự an yên vĩnh cửu ở cõi bên kia. Con tin rằng, dù hai thế giới cách biệt, sợi dây gắn kết của gia đình mình sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

Kính thư,
Con trai út của cha,
Đặng Đức Quang

THƯ GỬI CON TRAI (2024)



Hà Nội, ngày 24 /11/2024

Con trai yêu quý của bố!

Cuộc sống là sự kết hợp của cả những điều may mắn và thử thách. Không ai biết được mình sẽ sống bao lâu, vì vậy có những điều bố cảm thấy cần phải nói với con ngay bây giờ, thay vì để sau này.

Là bố của con, bố nghĩ rằng nếu bố không nói ra những điều này, có thể không ai sẽ nói với con. Đây là những bài học mà bố đã rút ra qua những năm tháng bôn ba, trải nghiệm đủ cay đắng và thất bại trong cuộc đời. Bố hy vọng con sẽ không lặp lại những sai lầm mà bố đã từng mắc phải:

Trên đường đời, sẽ có những người đối xử không tốt với con. Nhưng con đừng bận tâm quá nhiều, bởi không ai có trách nhiệm phải đối xử tử tế với con ngoài bố mẹ. Con hãy trân trọng và biết ơn những người đối đãi tốt với con, nhưng cũng hãy cẩn trọng. Đôi khi, sự tử tế đó có thể đến từ một mục đích nào đó. Đừng vội vã đánh giá một người là tốt chỉ vì họ dành ưu ái cho con.

Không có ai là không thể thay thế. Không có thứ gì trên thế giới này đáng để con phải cố gắng giữ lấy bằng mọi giá. Nếu con hiểu được điều này, thì dù có mất đi điều gì trong đời, con vẫn sẽ đứng vững.

Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đừng lãng phí thời gian cho những việc và những người không đáng. Sau này con sẽ nhận ra rằng thời gian của mình là vô giá, và thật đáng tiếc nếu con phí hoài những ngày tháng qua.

Nhận ra điều này sớm, con sẽ có cơ hội tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Hãy luôn trân trọng và tận hưởng từng phút giây, điều đó quan trọng hơn rất nhiều so với việc chỉ cố kéo dài tuổi thọ.

Không có gì trên đời là vĩnh viễn, kể cả tình yêu. Tình cảm thay đổi theo thời gian. Nếu một ngày nào đó con mất đi người mình từng yêu tha thiết, hãy bình thản. Đừng níu kéo những gì đã qua hay phóng đại nỗi đau của mình. Thời gian sẽ làm dịu mọi thứ, sẽ chữa lành tất cả.

Không phải ai thành công cũng nhờ vào việc học, nhưng điều đó không có nghĩa là con được phép lơ là việc học hành. Kiến thức là tài sản quý giá nhất mà con có thể sở hữu. Từ đó, con có thể bắt đầu từ hai bàn tay trắng, tạo dựng mọi thứ. Nhưng nếu không có kiến thức và kỹ năng, điều này sẽ rất khó thực hiện. Hãy ghi nhớ điều này.

Bố không kỳ vọng con phải chăm sóc bố khi bố già đi, cũng như bố không có trách nhiệm bao bọc con khi con đã trưởng thành. Nhiệm vụ của bố kết thúc khi con trở thành một người độc lập. Con có thể chọn cuộc sống mình muốn, dù là đi xe buýt hay lái xe sang, ăn mì gói hay bào ngư. Đó là lựa chọn của chính con.

Con có thể hứa hẹn với mọi người nhưng đừng đòi hỏi họ phải cam kết lại với con. Con có thể đối xử tốt với người khác, nhưng đừng hy vọng họ đáp lại. Cách con đối xử với họ không có nghĩa rằng họ có bổn phận đáp trả lại con như thế. Nếu không thể nhìn thấu điều này, về sau con sẽ dễ rơi vào thất vọng và đau khổ.

Cũng như vậy, dù có người mua vé số cả đời nhưng vẫn nghèo khó. Để thành công, con cần nỗ lực hết mình. Trên thế giới này không có gì là miễn phí.

Chúng ta chỉ có thể ở bên nhau như một gia đình trong cuộc đời này, dù con có thích hay không. Vì vậy, hãy biết trân trọng những khoảnh khắc chúng ta được bên nhau, vì sau này, dù muốn hay không, sẽ không có cơ hội tái ngộ ở kiếp sau.

Cuối cùng, bố muốn nhắn nhủ con: Hãy đền đáp công ơn của bố mẹ, biết chăm sóc bản thân. Hãy sống điều độ, giữ gìn sức khỏe, giao tiếp ôn hòa với mọi người. Trẻ nhỏ cần được dạy dỗ, các mối quan hệ cần được nuôi dưỡng. Hãy sống để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.

Bố yêu con!

ĐI QUA NỖI NHỚ

  


Chiều cuối thu Hà Nội, ánh hoàng hôn trải nhẹ như lụa vàng vắt qua những mái ngói rêu phong. Tôi bước chậm rãi trên con phố quen thuộc sau một ngày giảng dạy bận rộn. Cái se lạnh của đầu mùa khiến bàn tay tôi vô thức siết chặt ly cà phê nóng, hơi ấm từ đó lan tỏa, như muốn xua đi sự tĩnh mịch của buổi chiều tà. Gió bất chợt ùa đến, mang theo hương hoa sữa nồng nàn, len lỏi vào từng ngõ nhỏ, đánh thức những hoài niệm dường như đã ngủ quên từ lâu. Ký ức về những tháng ngày nơi xứ sở sương mù bỗng hiện về, mơ hồ mà sống động, tựa như một cuốn phim cũ đang được tua chậm.

Du học Anh là một phần ký ức đầy ắp cảm xúc trong cuộc đời tôi. Ở tuổi 33, tôi quyết định rời xa quê nhà, dấn thân vào hành trình tự hoàn thiện bản thân tại Học viện Quốc tế Education First (EF) ở thành phố Bristol. Sống cùng một gia đình bản xứ ấm áp và tốt bụng, tôi từng bước hòa mình vào nhịp sống của thành phố này. Từ năm 2010 đến 2011, Bristol trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi, nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ và đáng nhớ.

Bristol, thành phố lớn thứ sáu của Vương quốc Anh, là một bức tranh tuyệt mỹ được vẽ nên bởi kiến trúc cổ kính và thiên nhiên thơ mộng. Những con đường lát đá, những tòa nhà nhuốm màu thời gian và những cây cầu bắc ngang dòng sông Avon đã tạo nên một không gian vừa cổ điển vừa hiện đại. Đây không chỉ là nơi giao thoa giữa các nền văn hóa mà còn là trung tâm giáo dục danh tiếng, nơi hội tụ những trường đại học hàng đầu của đất nước này.



Mỗi buổi sáng, tôi háo hức leo lên chiếc xe buýt hai tầng đỏ rực – biểu tượng đặc trưng của nước Anh – để đến trường. Cảm giác ngồi ở tầng trên, nhâm nhi tách cà phê nóng, nhìn thành phố dần thức giấc vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi. Những con phố, những dòng xe vội vã lướt qua như khung cảnh trong một bộ phim mà tôi vừa là người xem, vừa là nhân vật chính.

Mùa thu ở Anh tựa như một bức tranh lộng lẫy được dệt bởi sắc vàng, đỏ, cam. Những hàng cây ven đường đổi màu lá, từng chiếc lá nhẹ nhàng rơi, trải thảm mềm dưới chân tôi. Chiều chiều, tôi thường tản bộ qua công viên Saint George, nơi vẻ tĩnh lặng khiến mọi buồn phiền như tan biến. Nhưng rồi, mùa đông lạnh giá đến, mang theo cái rét cắt da, len qua từng lớp áo, khiến tôi không khỏi nhớ về quê nhà. Miền Bắc Việt Nam với những cơn gió mùa đông bắc, trong khoảnh khắc đó, dường như gần hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính cái lạnh ấy đã dạy tôi sự kiên cường, giúp tôi hiểu rằng khó khăn chính là chất liệu để tôi trưởng thành.



Trong những ngày tháng tại Học viện Quốc tế EF, tôi không chỉ học ngôn ngữ mà còn học cách đối diện với chính mình. Có những buổi sáng lạnh lẽo, tôi ngồi nghiền ngẫm các tác phẩm của đại văn hào William Shakespeare, mặc cho sự ngột ngạt của bài vở hay cả sự nguội lạnh của những đồ ăn mà tôi tự tay chuẩn bị từ sáng sớm. Nhưng mọi khó khăn đều được bù đắp bởi những trải nghiệm quý giá. Tôi gặp được cô Helen, một người thầy tận tâm, luôn biến mỗi bài giảng thành nguồn cảm hứng bất tận. Tôi vẫn nhớ buổi học về cà phê, khi cô dậy sớm chuẩn bị nguyên liệu để chúng tôi cảm nhận trọn vẹn hương vị từ từng giọt cà phê. Chính sự sáng tạo và lòng nhiệt huyết của cô đã khơi dậy trong tôi niềm đam mê học tập. Giờ đây, khi đã đứng trên bục giảng, tôi vẫn lấy cô làm tấm gương để chuẩn bị bài giảng một cách chỉn chu và truyền cảm hứng cho sinh viên của mình.



Tôi cũng không thể quên những người bạn quốc tế tại Học viện EF, những người đã mang đến cho tôi những giờ thảo luận đầy màu sắc và những chuyến dã ngoại ngập tràn niềm vui. Lần đầu đặt chân đến London cùng các bạn, tôi như lạc vào một thế giới khác. Tiếng chuông Big Ben vang vọng giữa bầu trời xanh thẳm, ánh đèn lấp lánh từ London Eye phản chiếu trên dòng sông Thames khiến tôi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của thành phố hoa lệ này. Từng con phố cổ kính, từng quán cà phê nhỏ bé đều đọng lại trong ký ức tôi như những mảnh ghép của một bức tranh tuyệt đẹp.

Ngày ngày trên chuyến xe quen thuộc,

Tôi rong ruổi theo giấc mơ xa xôi.

Dù đường đời gập ghềnh gian khó,

Niềm vui in trong từng dấu chân tôi.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi trân quý từng khoảnh khắc đã qua. Những khó khăn, những nụ cười, và những tình bạn thân thương đều góp phần tạo nên con người tôi hôm nay. Chiều cuối thu Hà Nội, trong không gian thoảng mùi hoa sữa, tôi hiểu rằng mọi thử thách đều xứng đáng. Hành trình nơi xứ sở sương mù đã để lại trong tôi những bài học sâu sắc và niềm tự hào không gì sánh được. Những ký ức ấy, dù xa xôi, vẫn luôn là ngọn gió mát lành, tiếp sức cho tôi bước tiếp trên con đường hiện tại, với trái tim tràn đầy yêu thương và khát khao cống hiến.

- Hà Nội chiều cuối Thu 2024 -

TIỂU MỤC ĐỒNG BÊN SÔNG HỒNG

 

Mỗi người đều có một câu chuyện cuộc đời được viết nên từ hoàn cảnh, khát vọng và cả những giấc mơ. Tôi, một cậu bé chăn trâu bên dòng sông Hồng, lớn lên giữa những cánh đồng lúa trải dài, bầu trời xanh ngắt và mùi thơm ngọt ngào của đất phù sa. Làng quê ấy, tuy giản dị mà trù phú, đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, cho tôi những năm tháng tuổi thơ đầy ắp tiếng cười và niềm vui.

Bên sông cậu bé thảnh thơi,

Dắt trâu qua bãi, thả trôi đất trời.

Mộng ngày vươn tới muôn nơi,

Một ngày sẽ được xa khơi vẫy vùng.

Tôi lớn lên trong một gia đình lao động bình dị, nơi nhịp sống trôi qua êm đềm như đã được định hình từ bao đời: sáng ra đồng ruộng, chiều về chăn nuôi. Nhưng từ thuở nhỏ, tôi đã ấp ủ một khát vọng vượt khỏi lối mòn ấy. Những buổi chiều thong dong thả trâu trên đồng cỏ, tôi thường ngước lên bầu trời bao la, tự hỏi: “Bên ngoài lũy tre làng, thế giới rộng lớn đến nhường nào?” Chính những cuốn sách cũ kỹ và câu chuyện của thế hệ đi trước đã nhóm lên trong tôi ngọn lửa đam mê khám phá, khao khát học hỏi và quyết tâm bước ra chinh phục thế giới rộng lớn ấy.

Hành trình của tôi chưa bao giờ là con đường bằng phẳng. Ngay từ thuở ấu thơ, tôi đã phải đối mặt với những thử thách lớn lao. Sức khỏe yếu và những cơn ốm triền miên luôn bám lấy, và một ca phẫu thuật ruột thừa khẩn cấp khi tôi mới 6 tháng tuổi suýt cướp đi mạng sống của mình. Nhưng có lẽ chính nghịch cảnh ấy đã rèn luyện trong tôi sự kiên cường và bền bỉ. Những kỷ niệm tuổi thơ, từ những trận bóng đá trên con đường làng gồ ghề đến những buổi chiều cưỡi trâu thả hồn theo triền đê phủ đầy cỏ may, đã trở thành nguồn động lực quý giá. Chúng dạy tôi rằng, dù nhỏ bé hay yếu ớt, con người vẫn có thể vượt qua mọi khó khăn nếu giữ vững niềm tin và không ngừng cố gắng.

Khi trưởng thành, tôi bước vào giảng đường đại học, mang theo trong mình một khát vọng mãnh liệt để thay đổi cuộc sống. Tôi dần nhận ra rằng tri thức không chỉ giúp mở rộng tầm nhìn mà còn là chìa khóa để mang lại những điều tốt đẹp hơn cho gia đình và quê hương, đất nước. Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội, tôi tiếp tục học hỏi, nỗ lực không ngừng, và rồi một ngày, tôi quyết định rời xa gia đình, quê hương để du học tại xứ sở sương mù - Anh Quốc.

Tại thành phố Bristol, phía Tây Nam nước Anh, tôi bắt đầu một hành trình mới đầy thử thách và trải nghiệm. Những ngày ngồi trên xe buýt hai tầng, phóng tầm mắt ngắm nhìn thành phố thơ mộng như tranh vẽ, những buổi học đầy áp lực với các tác phẩm kinh điển của đại văn hào William Shakespeare, cùng những đêm đông lạnh giá khi thiếu hơi ấm của lò sưởi, tất cả đã dạy tôi cách thích nghi, trân trọng và trưởng thành. Tôi vẫn luôn khắc ghi lời cô Helen, một người thầy đầy sáng tạo và tận tụy, từng nhắc nhở: “Học không chỉ để gặt hái thành công mà còn để trở thành một con người giàu lòng trắc ẩn.

Người thầy lặng lẽ tháng năm,

Miệt mài trang sách âm thầm sớm khuya.

Ươm mầm xanh những ước mơ,

Gieo dòng tri thức đưa đò nhân gian.

 

Học trò tiếp nối gian nan,

Nhận vầng ánh sáng muôn vàn thầy trao.

Chẳng cầu danh vọng thật cao,

Chỉ mong đất nước tự hào vươn xa.

Hành trình từ cậu bé chăn trâu bên dòng sông Hồng đến người thầy đứng trên bục giảng của nhiều trường đại học tại Hà Nội không chỉ là câu chuyện về sự nỗ lực không ngừng nghỉ, mà còn là lời tri ân sâu sắc đến những người đã đồng hành, dìu dắt tôi qua những chặng đường gian khó. Trở về quê hương, tôi tự nhắc nhở bản thân rằng phải sống và cống hiến sao cho xứng đáng với những cơ hội quý giá mà cuộc đời đã ban tặng.

Nếu một ngày nào đó bạn có dịp ghé thăm Làng Yên Mỹ thân yêu của tôi, hãy để tôi dẫn bạn băng qua những triền đê xanh rì và thủ thỉ cho bạn nghe về tuổi thơ đã ươm mầm những ước mơ đầu tiên của tôi. Biết đâu, giữa những câu chuyện ấy, bạn cũng tìm lại được những giấc mơ tưởng như đã ngủ quên từ lâu trong chính mình.




Chớm Đông Hà Nội, 2024


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...