PHÍA
BÓNG DIỀU
Ngõ nhỏ ngày xưa rợp bóng tre,
Rơm vàng thơm nắng dọc triền đê.
Em nghiêng gàu nước bên giếng đá,
Anh thả trâu về chậm lối quê.
Mùa hạ đôi lần lũ ngập sông,
Hai người trú vội dưới cây bòng.
Mưa nghiêng ướt nửa tà áo mỏng,
Hoa trắng theo nhau kín mặt dòng.
Một trận nước nguồn xé bãi ngang,
Bờ tre lở mất, bến sang làng.
Cầu xây từ đó qua sông mới,
Lối cũ dần phai giữa cỏ hoang.
Bao mùa con nước đổi nương dâu,
Ngày trở về đây tóc bạc đầu.
Giếng đá rêu phong, bòng khuất bóng,
Cò bay trắng một khoảng sông sâu.
Anh đứng hồi lâu giữa ngõ chiều,
Gió đồng đưa lại tiếng sáo diều.
Ngỡ ai vừa gọi bên bờ giếng,
Ngoảnh lại — mình xưa phía bóng diều.
Quang Đặng – YM, 12.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét