Đọc “Anh Sẽ Về” –
NGHE MỘT NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Sáng
nay, đọc xong bài thơ “Anh
sẽ về” của cô giáo Vũ
Thị Hòa trong nhóm Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT, tôi đã ngồi lặng đi
rất lâu.
Không
phải bởi bài thơ sử dụng những ngôn từ cầu kỳ hay những hình ảnh được trau
chuốt công phu, mà bởi sau mỗi câu chữ là một nỗi niềm rất thật. Có những bài
thơ đọc xong người ta nhớ một câu thơ đẹp, một hình ảnh đẹp. Nhưng cũng có
những bài thơ khép lại rồi mà cảm giác nghèn nghẹn vẫn ở lại thật lâu trong
lòng. “Anh sẽ về”
đối với tôi là một bài thơ như thế.
Điều
khiến tôi xúc động trước tiên không chỉ là những vần thơ, mà còn là câu chuyện
phía sau nó. Trong gia đình cô có người thân là liệt sĩ đến nay vẫn chưa tìm
được phần mộ. Bởi vậy, khi cô viết rằng mình “thay lời liệt sĩ gửi vào bài thơ”, tôi
không còn cảm giác đang đọc thơ nữa, mà như đang lắng nghe lời tâm sự của một
người lính trở về sau nửa thế kỷ để nhắn gửi với những người còn sống.
Bài
thơ không nói nhiều đến mất mát. Người lính trong thơ cũng không kể về những
đau thương mình đã trải qua. Anh hiện lên thật bình dị:
“Anh ở đây, dưới bóng cây xanh...
Vẫn làm thơ, đánh cờ, ca
hát,
Vẫn nhớ về cha mẹ, các em...”
Chính
sự bình thản ấy lại khiến lòng người nhói đau hơn bất cứ lời bi thương nào. Nửa
thế kỷ đã trôi qua, người lính ấy dường như chưa từng già đi. Anh vẫn sống cuộc
đời của một chàng trai trẻ giữa màu xanh của đất trời, vẫn đau đáu những điều
giản dị nhất: nhớ cha mẹ, nhớ các em, nhớ quê hương và mong một ngày được trở
về.
Tôi
đặc biệt ấn tượng với điệp khúc “Anh
sẽ về” được lặp đi lặp lại trong bài thơ. Đó không chỉ là niềm
mong mỏi tìm lại hài cốt của những người còn nằm đâu đó giữa đại ngàn, lòng sông
hay trên những chiến trường năm cũ. Với tôi, đó còn là niềm tin rằng sẽ không
có sự hy sinh nào bị lãng quên. Dù trở về bằng hình hài nguyên vẹn, bằng một
nắm đất thiêng, bằng một dòng tên trên bia đá hay bằng ký ức khắc khoải của
những người ở lại, thì các anh vẫn sẽ trở về trong vòng tay của quê hương, của
nhân dân và của lịch sử dân tộc.
Đọc
đến hai câu:
“Đã sống những cuộc đời
đáng sống,
Để máu chảy từ tim anh
không uổng.”
tôi
chợt nhận ra đây không chỉ là lời của người lính dành cho gia đình mình, mà còn
là lời gửi gắm đến thế hệ hôm nay. Sự tri ân đẹp nhất không nằm ở những lời ca
ngợi trang trọng, mà ở cách mỗi chúng ta sống tử tế hơn, sống có trách nhiệm
hơn và biết gìn giữ nền hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha
anh.
Điều
khiến tôi càng thêm trân trọng là người viết nên những vần thơ ấy lại là cô
giáo Vũ Thị Hòa
– giảng viên Khoa Toán của Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội. Ở
tuổi mà người xưa gọi là “xưa
nay hiếm”, cô vẫn giữ một tâm hồn trẻ trung, một giọng hát đầy
truyền cảm, một lối thể hiện mộc mạc và tự nhiên. Ẩn sau dáng vẻ đôn hậu ấy là
một trái tim luôn biết rung động trước con người, trước cuộc đời và trước những
giá trị thiêng liêng của dân tộc.
Người
ta có thể nhớ một người thầy bởi những bài giảng hay. Nhưng cũng có những người
thầy được nhớ bởi nhân cách, bởi cách họ sống và cách họ gieo vào lòng người
khác những hạt mầm của lòng nhân ái. Với tôi, cô Hòa là một người như thế. Bài
thơ “Anh sẽ về”
không chỉ là một tác phẩm viết về người lính, mà còn là một lời tri ân được cất
lên từ chính trái tim của người viết.
Tháng
Bảy lại về.
Khắp
mọi miền đất nước, những nén hương vẫn lặng lẽ được thắp lên để tưởng nhớ các
Anh hùng Liệt sĩ. Nhưng vẫn còn biết bao người con của Tổ quốc đang nằm lại đâu
đó, chưa một lần được gọi tên, chưa một lần được trở về trong vòng tay người
thân.
Có
lẽ vì thế mà ba tiếng “Anh
sẽ về” trong bài thơ của cô Hòa không chỉ là một ước nguyện. Đó
còn là niềm hy vọng, là sự tri ân và cũng là lời nhắc nhở để mỗi chúng ta biết
trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay.
Xin
được cảm ơn cô Hòa vì đã chia sẻ một bài thơ giàu cảm xúc và đậm nghĩa tình.
Và
xin được cúi đầu tưởng nhớ những người con ưu tú của dân tộc đã gửi trọn tuổi
xuân của mình vào lòng đất mẹ để hôm nay đất nước được nở những mùa hòa bình,
để mỗi mái nhà được sáng đèn trong yên ấm, để những thế hệ mai sau được lớn lên
dưới bầu trời độc lập, tự do.
Xin thành kính tri
ân các Anh hùng Liệt sĩ!
Quang Đặng
Thành viên Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT
Cô
giáo Vũ Thị Hòa – Khoa Toán
(Nhân
kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2017). Trong gia
đình có thân nhân là liệt sĩ nhưng chưa tìm được phần mộ, tôi xin thay lời
người liệt sĩ gửi gắm qua bài thơ này.)
ANH SẼ VỀ
“Năm mươi năm rồi,
nhà vắng bóng anh.
Anh đã đi vào lòng đất mẹ,
Tên anh đã thành tên đất nước,
Hình núi sông in dáng hình anh?”
– Anh ở đây, dưới bóng cây xanh,
Cùng đồng đội anh chưa về, em ạ.
Vẫn làm thơ, đánh cờ, ca hát,
Vẫn nhớ về cha mẹ, các em.
– Anh biết rõ các em đã lớn khôn,
Đã trở thành người có ích cho non sông,
Đã sống những cuộc đời đáng sống,
Để máu chảy từ tim anh không uổng.
– Anh sẽ về, anh sẽ về, về với các em,
Về với quê hương của mẹ cha mình,
Với lũy tre xanh, cánh đồng lúa chín,
Với tiếng ai hò tha thiết trên sông.
– Anh sẽ về, về cùng ánh ban mai,
Cùng cánh cò trắng dập dìu trong nắng,
Cùng mây hồng bay quấn quýt non ngàn.
Hãy tin nhé, anh sẽ về trong gió.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét