Mưa không biết chúng ta xa nhau
Đêm.
Mưa xóa dần hàng cây ngoài cửa sổ.
Chỉ còn ánh đèn hiên
lay động trong vũng nước.
Căn phòng rất yên.
Ấm trà bốc khói.
Chiếc ghế đối diện không ai kéo ra.
Tiếng kim đồng hồ đi qua từng bức
tường,
chậm như có người đang trở về.
Có lẽ, ở một ô cửa khác, em cũng nhìn
mưa.
Một bàn tay đặt lên mặt kính.
Một vệt nước lặng lẽ trôi.
Không biết là mưa, hay điều gì khác.
Mưa đâu biết chúng ta hai nơi.
Nó vẫn rơi lên mái ngói cũ,
lên con đường vắng,
lên vai một người vừa khép cửa.
Như thể… chưa từng có khoảng cách.
Đi qua ngần ấy năm,
anh không còn mong một cuộc gặp làm
thay đổi cuộc đời.
Chỉ mong, mỗi chiều trở về,
có người để lại đôi giày
bên cạnh đôi giày của mình.
Có một tách trà được rót cho hai người.
Rồi sẽ đến một đêm.
Mưa vẫn rơi,
vẫn âm thanh ấy, mùi
đất ẩm ấy.
Chỉ khác, khi anh quay sang,
có người mỉm cười rất khẽ,
đưa tay khép bớt ô cửa sổ.
Để tiếng mưa ở lại ngoài hiên.
Còn bình yên ở lại trong nhà.
Đêm mưa, 11.7.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét