Có những cơn mưa chỉ
làm ướt mặt đường. Nhưng cũng có những cơn mưa đi qua năm tháng mà vẫn ngân mãi
trong ký ức.
Mưa chẳng biết thế
nào là gần hay xa. Nó cứ thế rơi trên mái ngói cũ, trên con đường quen, rồi đi
qua hai khoảng trời cách nhau ngàn dặm. Chỉ trái tim con người mới tự đo được
những khoảng cách không nằm ở chiều dài địa lý, mà ở những buổi chiều vắng một
bóng hình đợi cửa.
“Mưa Qua Hai Mái Nhà”
không kể một câu chuyện tình có mở đầu hay kết thúc. Bài thơ chỉ lặng lẽ giữ
lại vài thước phim bình dị: một khoảng trống chờ đợi, một vệt nước mờ trên
kính, một đôi dép lặng kề bên nhau dưới mái hiên sau những ngày dài lưu lạc. Đi
qua giông bão của đời người, ta mới hiểu điều xa xỉ nhất không phải một phép
màu làm thay đổi số phận, mà chỉ là một mái hiên còn sáng đèn và một hơi ấm đợi
mình sau cánh cửa.
Xin mời bạn cùng bước
vào cơn mưa ấy — để thấy đêm dẫu dài, cũng có thể ngắn lại chỉ bằng một chén
trà ấm.
Mưa Qua Hai Mái Nhà
Đêm buông mưa phủ trắng hàng cây,
Hiên vắng đèn chao vũng nước đầy.
Trà chín hương còn vương khói mỏng,
Ghế quay về phía khoảng không này.
Kim đồng hồ gõ từng canh vắng,
Tiếng nhỏ đi qua mấy bức tường.
Ngỡ có chân người vừa ghé cửa,
Mở rồi... chỉ thấy một màn sương.
Phương ấy giờ đây đèn cũng sáng,
Có người lặng lẽ đứng bên hiên.
Bàn tay áp nhẹ lên ô kính,
Vệt nước trôi dài chẳng gọi tên.
Mưa cứ đi qua hai mái nhà,
Rơi lên ngói cũ, ngõ quen xa.
Rơi lên vai kẻ vừa khép cửa,
Như thể chưa từng có cách xa.
Mưa chẳng hỏi ai còn đợi ai,
Cũng không phân biệt dặm đường dài.
Chỉ mang một tiếng rơi đều đặn,
Khâu kín đêm buồn giữa tháng ngày.
Qua mấy mùa mưa bạc mái đầu,
Anh thôi mong phép lạ nhiệm màu.
Chỉ mong mỗi buổi chiều về muộn,
Có tiếng chân quen đứng đợi nhau.
Đôi dép lặng kề bên đôi dép,
Như bao lưu lạc đã qua rồi.
Chén trà vừa đủ rót hai người,
Khói mỏng bay lên ấm một đời.
Rồi sẽ một đêm mưa vẫn đổ,
Mùi đất sau vườn chẳng đổi thay.
Em khẽ đưa tay khép cửa sổ,
Giữ phần gió lạnh ở ngoài này.
Tiếng mưa còn ở ngoài hiên vắng,
Đèn vẫn vàng nguyên giữa mái nhà.
Anh quay nhìn phía người ngồi cạnh,
Đêm bỗng ngắn như một chén trà.
Mai này tóc trắng theo năm tháng,
Mưa vẫn tìm về lối cũ xưa.
Chỉ mong mỗi độ trời nghiêng nước,
Còn một người chờ dưới mái mưa.
Yên Mỹ, đêm 12.7.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét