TRI ÂM
Tre già còn giữ
trăng ngà,
Tri âm còn giữ mặn mà trước sau.
Chẳng cần hứa hẹn cùng nhau,
Mà lòng vẫn biết nông sâu một lời.
Nửa đời thấu chuyện
đầy vơi,
Vai kề vai bước giữa thời bão giông.
Lúc vui chung một chén nồng,
Khi sầu lặng lẽ sẻ cùng nỗi đau.
Xuân qua rồi lại
bạc đầu,
Nghĩa không phai nhạt, tình đâu đổi dời.
Mỗi người một góc chân trời,
Mà chung một ánh sao soi lối về.
Bạn hiền quý tựa sơn
khê,
Trong như nước ngọc, bền như thạch bàn.
Mai này dẫu cách quan san,
Chén trà, ngụm rượu, đủ an cuộc đời.
(Quang Đặng – Yên Mỹ, 12.7.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét