Khói
Trà & Tin Nhắn
Rèm thưa mưa chạm mép hiên nhà,
Màn hình còn thức với hương trà.
Ô chat còn nguyên dòng để ngỏ,
Một đốm xanh chờ tới sáng ra.
Dòng chữ gõ rồi lại xóa đi,
Con trỏ âm thầm chớp hoài nghi.
Xa xôi chẳng bởi ngàn sông núi,
Mà bởi bàn tay chẳng chạm gì.
Hơi ấm vừa rời khỏi miệng trà,
Nửa câu còn mắc phía người xa.
Chiếc ghế đối bàn im đến lạ,
Mưa rơi chậm xuống khoảng hiên hoa.
Có lúc trong mơ vừa nắm tay,
Tỉnh rồi sương phủ trắng hàng cây.
Căn phòng chợt lặng hơi thở ấm,
Chỉ riêng chiếc bóng với đêm say.
Mây nổi rồi tan cuối chân trời,
Trà nguội còn thơm một khoảng đời.
Điều chẳng phai theo cùng năm tháng,
Là câu chưa kịp ngỏ thành lời.
Đêm cạn. Mưa thưa. Khói nhạt dần.
Hiên nhà còn đọng ánh trăng ngân.
Đôi bờ ngăn cách đâu dặm thẳm,
Mà một lời thương mãi tần ngần.
Mưa tạnh. Hiên nhà rạng nắng mai.
Chuông ngân khe khẽ trước then cài.
Khép lại màn hình, thôi ngóng đợi,
Ngoài hiên vừa đủ một bóng ai.
Yên Mỹ - Đêm 13.7.2026
QĐ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét