Phố xá vẫn tất bật ngoài ô cửa. Chỉ vài dòng tin nhắn qua điện thoại cũng đủ bày ra một chén trà chưa từng đặt trên bàn, và rót đầy một cuộc chuyện trò.
Người Chị mang đến những nỗi ngổn ngang trước lòng người và cuộc sống. Cậu Em không vội khuyên, cũng chẳng cố giảng giải. Chỉ vài câu thơ hóm hỉnh, vài tiếng cười rất nhẹ, những điều tưởng nặng như đá bỗng hóa nhẹ như mây.
Có lẽ, giữa cuộc đời nhiều xô bồ, điều đáng quý không phải là gặp một người luôn đồng ý với mình, mà là gặp một người biết lắng nghe, biết mỉm cười cùng mình và khẽ nhắc: đừng nhặt những hòn sỏi trên đường để chất đầy trong tim.
Trà
Chiều Đối Thoại là một cuộc đối đáp như thế. Không để phân định đúng – sai hay hơn – thua, mà chỉ mong sau mỗi vần thơ, người đọc thấy lòng nhẹ hơn và bình yên hơn để bước tiếp giữa những ồn ã của cuộc sống.
TRÀ CHIỀU ĐỐI THOẠI
Chị: Gió Bụi Bên Thềm
Thế gian khéo vẽ
trò cười,
Chân thành thì nhẹ,
đãi bôi lại đầy.
Ngược xuôi đong đếm
hao gầy,
Mà tai vẫn vướng tiếng
chày gièm pha.
Chuyện người vẽ
bóng thêu hoa,
Gom dăm ba chữ làm
quà thị phi.
Lòng riêng bỗng
chút hoài nghi,
Sống hiền sao cứ nhận
về bão giông?
Em: Gạt Rác Ngoài
Sông
Chị ơi, sóng cả
ngoài sông,
Thuyền đi nước lặng,
có lòng sá chi.
Người ta bận chuyện
từ bi,
Mà tâm còn lấm chút
tì vết xưa.
Họ ngồi đo nắng đếm
mưa,
Là khi lòng họ vẫn
chưa yên bình.
Tội gì gom rác nhà
mình,
Cứ cười một cái, mặc tình gió bay!
Chị: Trả Lại Hư
Không
Ngẫm đời như gió
thoảng mây,
Ai gieo bụi bẩn thì
tay lấm bùn.
Thôi thì xếp lại
bão bùng,
Trả xôn xao lại tận
cùng hư không.
Nhẹ nhàng mở rộng
lòng trong,
Đón tia nắng sớm,
thong dong lối về.
Đúng sai, được mất,
khen chê,
Trả cho thiên hạ u
mê bên lề!
Em: Đất Ấm Trổ Hoa
Đời là một cuộc trở
về,
Gom chi những tiếng
ê chề rác tai.
Trăm năm một giấc mộng
dài,
Ai thêu dệt chuyện,
mặc ai vẽ vời.
Gió sương mặc kệ đời trôi,
Tim mình tự ấm, môi
cười tự tươi.
Đi qua vạn nẻo đầy vơi,
Bình yên giữ lại,
thế thời mặc ai!
Yên Mỹ, ngày 14.7.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét