Khép Cánh Phù Vân
Đừng tìm hạnh phúc xa,
Nơi mắt người phôi phai.
Trải bao mùa buốt giá,
Mới hay lòng tự tại.
Học cười cùng nhịp thở,
Giữ ngọc giữa hồng trần.
Nợ duyên nào đã lỡ,
Nhẹ khép cánh phù vân.
Chuyện đời như mây nổi,
Được mất hóa hư không.
Đừng mang ngàn gió thổi,
Làm chật một cõi lòng.
Qua trăm mùa dâu bể,
Đi hết nẻo trầm luân.
Sau cùng, khi ngoảnh lại,
Thương lấy nét thanh xuân.
Sông Hồng, 14.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét