Tình
cờ đọc được những câu thơ của Khan trong Câu lạc bộ Văn Thơ HUBT:
“Trăng lặng lẽ giữa
bầu trời thành phố,
Soi bóng Hồ Tây gợn sóng êm.
Hà Nội đổi thay từng con phố,
Vầng trăng xưa vẫn vẹn nguyên mềm...”
Lời thơ ấy chạm vào tâm thức tôi, khiến tôi bỗng chốc lặng đi. Giữa guồng quay
hối hả của một Hà Nội đang từng ngày vươn mình mạnh mẽ, giữa những cây cầu mới
nối dài đôi bờ, những công trình vươn cao trong khát vọng phát triển, vầng
trăng trên mặt Hồ Tây bỗng hiện lên như một khoảng lặng để người ta ngoái nhìn
về những điều tưởng đã rất quen mà chưa bao giờ cũ. Phải chăng, giữa những đổi
thay không ngừng của phố phường, luôn có những giá trị lặng lẽ trường tồn —
như ánh trăng xưa, như dòng sông Hồng vẫn miệt
mài chở nặng phù sa, âm thầm bồi đắp qua bao thế hệ.
Từ
khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại hướng về bãi ngô Yên Mỹ — miền đất ven sông đã
nuôi dưỡng tuổi thơ và bồi đắp tâm hồn tôi. Những mùa ngô xanh mướt, màu phù sa
đậm đà trên đôi bờ, và dòng sông cứ thế chảy mãi, mang theo bao câu chuyện quê
hương hòa vào biển lớn. Tôi chợt nhận ra, sự phát triển của một đô thị hay một
dân tộc cũng mang dáng hình của dòng sông ấy: luôn hướng về phía trước nhưng
chưa bao giờ tách rời nguồn cội.
Chính
từ những suy tư ấy, bài thơ “Từ Bãi Ngô Yên Mỹ” đã được viết nên. Đó là
tiếng lòng của một người con miền đất bãi dõi theo từng bước chuyển mình của
Thủ đô bằng niềm tự hào và tình yêu tha thiết. Bởi dẫu thành phố có vươn cao,
dẫu đất nước có đi xa đến đâu, trong sâu thẳm mỗi con người vẫn luôn cần một
dòng sông để thương, một miền quê để trở về. Cũng như dòng sông ra biển lớn,
con người chỉ thật sự vững vàng khi còn giữ được nguồn cội trong tim.
TỪ BÃI NGÔ YÊN MỸ
Từ bãi ngô quê mẹ Yên Mỹ,
Tôi thả hồn theo sóng đẫm phù sa.
Nước ngàn năm vẫn miệt mài chảy xiết,
Gói tình quê gửi tới muôn nơi.
Gió Hồ Tây gọi về bến cũ,
Trăng treo nghiêng thao thức vơi đầy.
Mái phố bừng trong làn nắng sớm,
Nhịp cầu xa níu lấy chân mây.
Tòa tháp mới gọi bình minh thức giấc,
Mầm xanh lên giữa nhịp dựng xây.
Đường cuộn chảy, dòng người hối hả,
Gửi khát khao nối tiếp những bàn tay...
Tôi chợt hiểu dòng sông quê mẹ,
Đâu chỉ là dòng nước đầy vơi.
Bao lặng lẽ hóa phù sa bồi đắp,
Ôm trọn xóm làng, chẳng đợi ngợi ca.
Hà Nội đó đang ngày đêm thay áo,
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban sơ.
Như sông Hồng vươn mình ra biển lớn,
Chẳng quên lòng neo giữ bến bờ.
Trăng vẫn sáng trên đầu thành phố,
Sông vẫn xuôi về phía biển xa.
Dẫu Hà Nội lớn lên cùng gió,
Hương bãi ngô còn thổn thức trái tim người!
(Quang Đặng – FKA, 03.06.2026)
Hương bãi ngô còn thổn thức tim người...
Trả lờiXóaNhững câu thơ day dứt mãi một tình yêu, yêu người, yêu đất, yêu làng...