Thời gian đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ. Có những điều bị cuốn trôi theo năm tháng, nhưng cũng có những giá trị càng đi xa lại càng trở nên bền sâu. Với người thầy, hạnh phúc đôi khi thật giản dị: là được nhìn thấy những hạt mầm tri thức lớn lên từng ngày, là âm thầm nối nhịp phấn trắng hôm qua với tương lai, và là tình yêu nghề vẫn nguyên vẹn qua từng mùa đứng lớp.
Gần ba mươi năm gắn bó với bục giảng, tôi chưa từng nghĩ mình đang đi một hành trình lớn lao. Chỉ là mỗi ngày cố gắng gieo thêm một hạt mầm, thắp thêm một đốm lửa và giữ cho mình một tấm lòng không đổi. Ba mươi năm — một chặng đường đủ dài để tóc xanh ngả màu sương gió, nhưng cũng đủ tự hào để thấy cái nghĩa vun trồng đã kết trái, đơm hoa.
Trong những ngày tháng Sáu của năm Bính Ngọ, nhìn lại hành trình ba thập niên đồng hành cùng mái trường Kinh Công yêu dấu, tôi viết “TAM THẬP NIÊN TỰ” như một lời tự sự, một tiếng lòng tri ân. Rằng dẫu thời gian có làm phai bạc mái đầu, dẫu bão giông cuộc đời chưa bao giờ dừng lại, thì tay chèo ấy vẫn vững vàng, niềm tin vào con chữ và chí khí của một người đưa đò vẫn kiêu hãnh ngời sáng như thuở ban đầu...
TAM THẬP NIÊN TỰ
Bính Ngọ đường xa vững một lòng,
Ba mươi năm trọn nghĩa vun trồng.
Sương pha mái tóc, tình chẳng cạn,
Chữ tạc tâm người, mộng hóa Long.
Kinh sách nghìn chương soi vạn lý,
Công danh muôn thuở rạng non sông.
Bão giông chẳng quản tay chèo vững,
Kiêu hãnh ngời lên chí Lạc Hồng.
— Quang Đặng, mùa ve gọi nhịp tháng 6/2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét