Có những vật dụng sinh ra không chỉ để che mưa che nắng, mà để cùng con người đi qua trọn một kiếp nhân sinh. Chiếc nón lá trong thơ chính là một chứng nhân thầm lặng như thế.
Thuở ban đầu, nó thanh tân, trắng phau và mịn màng như đôi mươi son trẻ, từng nghiêng che những cái nhìn duyên dáng của người con gái. Nhưng rồi, đi qua bao dầm sương dãi nắng, gánh gồng cả giông bão cuộc đời, vật dụng ấy đã hóa thành một “nón mê” — chứng tích của những tháng ngày bôn ba, khi vành tre nứt rạn, quai sờn lá gầy, trở thành biểu tượng cho sự tảo tần và dâng hiến đến tận cùng.
Để rồi, ngay cả khi đã lùi vào góc tối do quy luật hoán đổi của thời gian, chiếc nón ấy vẫn chọn một cái kết thật đẹp: hóa thân thành ngọn lửa sưởi ấm buổi chiều đông, nhen lên lòng biết ơn sâu sắc của người ở lại.
Xin trân trọng giới thiệu bài thơ: Nón Mê.
Nón Mê
Mưa
dầm, nắng dãi, trời say,
Nón
mê bạc trắng cạn ngày thanh xuân.
Vành
tre nứt rạn nửa phần,
Lá
gầy phơi mối nếp hằn thời gian.
Nhớ
ngày nón mới vừa đan,
Trắng
phau sắc lá, mịn màng đường kim.
Theo em nghiêng nón giấu tim,
Vành che khuất cả cái nhìn duyên quê.
Gánh
ngàn sợi nắng trưa hè,
Che
vai áo ấy lối về đường xa.
Hứng bao mặn chát nhạt nhòa,
Gắng che giông bão vượt qua cuộc đời.
Nón nay đã cũ, người ơi!
Quai
sờn đã đứt, vành rời ngón tay.
Trần gian nón mới đổi thay,
Bỏ vào góc tối hao gầy tháng năm.
Nhện
giăng, sương lạnh âm thầm,
Bàn tay xưa cũ chai sần nhặt ra.
Thương
tình ngày tháng bôn ba,
Củi khan, nhóm bếp chiều tà gió đông.
Lửa
nhen từ cọng tre cong,
Khói
thơm mùi lá, ấm lòng chiều buông.
Trọn đời dãi nắng dầm sương,
Cháy
lòng sưởi ấm, một đường khói bay...
(Quang Đặng - YM, chiều 13.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét