Thưa quý vị, có những cuộc hành trình mà
đích đến không nằm trên bản đồ, mà nằm ở một chén rượu nồng giữa hương núi, một
nhịp thở thênh thang dưới mái sàn ấm áp.
Khi phố thị bắt đầu trở nên chật chội bởi những âm thanh vội vã, người ta lại thèm được gác
lại bụi trần lên một nhành mây, để lòng mình trong ngần như sớm mai thung
lũng. “Hẹn Giữa Ngàn Xanh”
không chỉ là một lời mời, đó là một tiếng gọi tri âm, là sự bừng nở của hoa
rừng và tình người giữa những ngày Tháng Tư nắng rạng.
Xin hãy để những vần thơ sau đây dẫn lối chúng ta rời xa phồn hoa, tìm về bản nguyên thuần khiết nhất của hạnh phúc: Đó là được có nhau giữa đại ngàn...
Hẹn Giữa Ngàn Xanh
Mai Hạ thung lũng
hiền hòa,
Nhà sàn ấp ủ, rừng hoa rộ mùa.
Gió ngàn, hương núi đung đưa,
Dừng chân ghé lại, xin thưa đôi điều.
Nà Sài hẹn buổi
nắng chiều,
Bảy giờ đỏ lửa phiêu diêu cùng người.
Tháng Tư hai sáu đẹp trời,
Rượu nồng cơm bản thay lời tri ân.
Đường xa xin chớ
ngại ngần,
Nghỉ đêm nhà gỗ, gác thân bụi trần.
Sớm mai trà ấm trong ngần,
Đón luồng sinh khí, mây vần quanh ta.
Dời chân thong thả đường xa,
Trở về tổ ấm, mặn mà tình thân.
Có nhau hạnh phúc vẹn phần,
Rừng xanh vẫy gọi... đợi chân người về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét