Một buổi chiều, bên ly cà phê bảng lảng
khói, tôi lặng nghe người em làm bác sĩ kể về những câu chuyện phía sau cánh
cửa của lằn ranh sinh tử. Hơn hai mươi năm gắn bó với bệnh viện, em bảo điều ám
ảnh nhất không phải là khoảnh khắc một trái tim ngừng đập, mà là ánh mắt của
những người ở lại. Trong ánh mắt ấy luôn thấp thoáng một điều giống nhau: giá
như... Giá như nói một lời dịu dàng hơn. Giá như ôm nhau thêm một lần. Giá như
kịp tha thứ trước khi quá muộn.
Lời kể ấy theo tôi rất lâu. Nó kéo tâm
trí tôi về những hành lang bệnh viện phủ bóng nắng chiều, nơi bức tường vôi
lặng lẽ chứng kiến biết bao cuộc chia ly không lời từ biệt. Khi ấy tôi mới hiểu
rằng, đời người đôi khi chỉ ngắn bằng một hơi thở. Điều con người vẫn gọi là “ngày
mai” nhiều khi chỉ là một lời hẹn mà cuộc đời không có nghĩa vụ phải giữ.
Yêu thương, hóa ra chưa bao giờ cần
những điều lớn lao. Đó có thể chỉ là một bữa cơm ăn cùng nhau đến cuối bữa, một
cuộc gọi hỏi: “Hôm nay có khỏe không?”, hay một cái nắm tay trước khi ai đó
quay lưng bước đi. Bởi trong cuộc đời này, điều mong manh nhất không phải tuổi
trẻ hay thời gian, mà là hai chữ “còn kịp”.
Từ những trăn trở ấy, bài thơ “Khi Còn
Có Thể” ra đời. Không phải để kể về những cuộc chia ly, mà để nhắc chúng ta gìn
giữ những điều còn ở lại. Bởi có những lời yêu thương, chỉ cần nói sớm hơn một
ngày, cũng có thể thay đổi cả một đời người.
Khi Còn Có Thể
Hành lang bóng xế đổ tường vôi,
Thấm thoắt hai mươi năm lẻ rồi.
Tay lỡ buông nhau thành cách biệt,
Lời còn mắc lại hóa chia phôi.
Người vẫn cạnh bên, xin giữ lấy,
Ngày còn trước mặt, chớ buông trôi.
Đời người chẳng hẹn lần sau nữa,
Còn kịp yêu nhau... ấy đủ rồi.
(Quang Đặng – YM, 2.7.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét