Trong thế giới của Truyền thông, chúng ta
luôn đuổi theo những khoảnh khắc đẹp nhất, rạng ngời nhất. Nhưng phía sau những
khung hình hoàn hảo ấy, có một nỗi buồn dịu dàng mang tên 'bị lãng quên'.
Bài thơ 'Phòng Trống Một Khoảng Xanh' như một thước phim chậm, ghi lại khoảnh khắc tâm hồn của một vật vô tri nhưng dường như lại có linh hồn, đang dõi theo từng gót hài vội vã của em.
Gửi tặng Hạnh –
mong em luôn rạng rỡ như ánh nắng, nhưng cũng đừng quên che chở cho những
'khoảng xanh' nhỏ bé luôn bên cạnh mình.
Phòng Trống Một Khoảng Xanh
Trong veo một dải
chung tình,
Sớm trưa theo gót bóng hình cùng đi.
Nắng mưa chẳng quản ngại gì,
Tôi là bạn nhỏ thầm thì bên cô.
Nhà A hội giảng
trầm trồ,
Phòng hai linh bốn, sóng xô tiếng cười.
Cô tôi rạng rỡ, xinh tươi,
Mải mê ảnh sắc, bao lời ngợi khen.
Gót hài vội vã vừa
quen,
Bỏ tôi ở lại bên thềm lặng thinh.
Vô tâm hay bởi hữu tình?
Mênh mông phòng vắng, mình mình với ta.
Giận sao được bậc
tài hoa,
Tận tâm con chữ, nết na vẹn mười.
Bấy lâu nhận chút nụ cười,
Dẫu buồn một thoáng, lòng người vẫn thương.
Chỉ mong sau những chặng đường,
Đừng quên bạn nhỏ vấn vương đợi chờ.
Đừng để xanh phải bơ vơ,
Lệ tràn bóng nước, ngẩn ngơ một mình...
(Quang Đặng - Yên Mỹ, 23/4/2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét