HÀNH
TRANG TỪ TIẾNG CHÀO
Trong
hành trình làm thầy và tự học, tôi đã có dịp đi qua nhiều miền đất, gặp gỡ
nhiều con người. Và ở đâu, tôi cũng nhận ra một điều tưởng như rất nhỏ nhưng
luôn bền bỉ đồng hành cùng văn minh và nhân cách: tiếng chào.
Tiếng
chào không làm nên sự học, nhưng thường là dấu hiệu đầu tiên của một người biết
tôn trọng người khác. Nó không cần những lời lẽ cầu kỳ, chỉ là một cử chỉ giản
dị, một lời thưa gửi chân thành, nhưng đủ để mang theo hơi ấm của sự tử tế và
nếp nhà.
Giữa
nhịp sống ngày càng vội vã, khi con người có thể dễ dàng kết nối với cả thế
giới nhưng đôi khi lại quên cách mở lòng với người bên cạnh, tôi vẫn tin rằng
những giá trị đẹp đẽ nhất luôn bắt đầu từ những điều giản đơn nhất. Với suy
nghĩ ấy, tôi viết bài thơ này như một lời nhắn gửi tới các học trò: hãy biết
nâng niu một tiếng chào, bởi đó không chỉ là phép lịch sự, mà còn là nét đẹp
của tâm hồn và cốt cách làm người.
HÀNH TRANG TỪ TIẾNG CHÀO
Đường đời rộng mở thênh thang,
Chút duyên thầm lặng, dịu dàng trao nhau.
Tiếng chào nhẹ tựa hương cau,
Gói trong gió sớm, đượm màu ban mai.
Chẳng cần gấm vóc, hình hài,
Lòng Tử Tế ấy, kết đài hoa thơm.
Mai sau dẫu khắp dặm đường,
Ánh nhìn thanh khiết, vấn vương nụ cười.
Dẫu đời phồn tạp, ngược xuôi,
Giữ lời chân thật, cho người gần nhau.
Lời chào chẳng mất chi đâu,
Mà vui gương mặt, mà sâu nghĩa tình.
Dư âm lắng giữa lặng thinh,
Như hương lưu mãi, đượm tình tháng năm.
Sách kia, chữ nghĩa phai dần,
Tâm hương còn đọng, vạn lần thiết tha.
Giữ tròn cốt cách, nết nhà,
Hồn quê Việt gửi... theo đà em đi.
(Quang Đặng - HUBT, 19.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét