THU THÌ THẦM BẾN CŨ
Thu về nép dưới hiên xưa,
Cúc vàng khẽ chạm gió lùa heo may.
Lao xao một thoáng lá bay,
Mà nghe ký ức thức đầy lối quen.
Con đường hẹn cũ êm đềm,
Lá nghiêng lối nhỏ, vàng lên năm nào.
Anh mang nỗi nhớ thanh tao,
Dệt cùng mây tím rót vào quạnh sâu.
Ngõ im vương một
sắc màu,
Chiều buông rất nhẹ qua cầu nhớ nhung.
Có điều chẳng thể gọi cùng,
Anh nhờ tia nắng chở giùm bóng em.
Em ơi, thu cũ còn êm,
Vàng như buổi ấy bên thềm quen nhau.
Bên hồ ai bước qua mau,
Làm xao xác lá, nhuốm sầu khói sương.
Lối tìm em, một con đường,
Bao năm còn giữ dư hương dịu dàng.
Tình xưa chưa kịp phai tàn,
Mà hơi ấm cũ còn mang cuối chiều.
Ngoài hiên gió thổi đìu hiu,
Trăng nghiêng bên cửa gợi nhiều thở than.
Thì thầm một mối nồng nàn,
Rằng duyên xưa ấy chưa tàn, phải không?
Anh nghe thu chạm nao lòng,
Nghe trong yên vắng mênh mông bến chờ.
Chỉ mong em hiểu bây giờ,
Tim anh vẫn đợi như bờ đợi sông.
(Quang Đặng - Chiều nhớ..., 18.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét