Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

DẤU CHỮ, DẤU ĐỜI

 


DẤU CHỮ, DẤU ĐỜI

Trong chữ NHẸ vẫn còn mang
Dấu NẶNG như nỗi trái ngang cõi đời.

Chữ VỮNG ngỡ đã thảnh thơi,
Vẫn nghiêng một dấu NGÃ rơi giữa lòng.

Chữ HIỂU đâu phải đã xong,
Vẫn còn dấu HỎI chất chồng niềm suy.

NGẮN - DÀI nào dễ phân ly,
Có khi chữ ngắn nói gì cũng sâu.

Muốn nên KHÔN lớn về sau,
Phải qua KHỜ dại, qua đau mới thành.

SUNG SƯỚNG đi với GIAN TRUÂN,
Như mây với gió, như gần với xa.

HẠNH PHÚC đi cạnh xót xa,
BI THƯƠNG nhiều lúc chỉ là một gang.

TÌNH YÊU tha thiết dịu dàng,
Cũng gần PHẢN BỘI như làn khói bay.

SỰ THẬT lắm nỗi đắng cay,
GIẢ DỐI cũng khéo phủ đầy như không.

BẠN BÈ chung một tấm lòng,
Mà khi trái ý hóa dòng cách xa.

Một lời lỡ dạ phong ba,
Quay lưng phút chốc hóa ra KẺ THÙ.

Nụ CƯỜI vẫn ở gần ta,
KHÓC kia cũng chỉ xót xa một vần.

YÊU thương hết hóa HẬN thù,
Ta người đổi chỗ bỗng như xa vời.

Ừ nghe rất nhẹ trên môi,
Mà nhiều khi hóa thành lời nghẹn đau.

Lặng nhìn một thoáng cúi đầu,
Mới hay trong MẤT ẩn màu của SINH.

(Quang Đặng – TH, 19.3.2026)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

  THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI Nắng mai rắc mật sân trường, Ve ngân gọi hạ, tơ vương nụ cười. Dáng thầy lặng lẽ sáng ngời, Mắt cô chở cả ...