MỜI EM BÁT MÌ NGÀY HẠNH PHÚC
(Số 181 Lê Lai, Hà Đông, Hà Nội)
Hai mươi tháng Ba dịu dàng,
Em đưa anh ghé quán hàng Lê Lai.
Phố quen nghiêng một sớm mai,
Bát mì vằn thắn khói cài mắt em.
Nước dùng ngọt đến dịu mềm,
Như bao cay đắng lặng im cuối ngày.
Sợi mì mảnh, sợi thương này,
Như em đi giữa đắng cay vẫn bền.
Gần hai mươi năm truân chuyên,
Thuốc còn ở lại, nghĩa duyên còn đầy.
Bao lần mỏi mệt tháng ngày,
Em còn đứng dậy, đủ gây nghẹn lòng.
Thăng trầm mấy nẻo long đong,
Mà em vẫn giữ tấm lòng dịu êm.
Dáng người mà sáng nét em,
Như mang nắng sớm thắp thêm cho đời.
Anh nhìn em, chợt thấy người,
Mỏng như cánh liễu mà ngời bền gan.
Lặng đi qua những trái ngang,
Không nghiêng đổ trước muôn vàn gió mưa.
Ơn ai nâng giấc ngày xưa,
Đỡ em qua những tháng mùa tái tê.
Ơn bao bàn tay chở che,
Gọi em tỉnh thức mà về cùng anh.
Về cùng mái ấm mong manh,
Mà bao thương nhớ đã thành máu da.
Hôm nay ngồi trước bát quà,
Anh không mơ ngọc với hoa cho mình.
Chỉ mong em mãi an bình,
Mãi xinh, mãi trẻ, giữ gìn nét tươi.
Mong em thanh thản môi cười,
Nhẹ lòng, khỏe mạnh giữa đời yêu thương.
Vì con, vì chốn thân thương,
Vì bao người đã mở đường đỡ nâng.
Vì anh còn nặng nghĩa ân,
Còn mong em vững bước gần bước xa.
Xin em nhớ nhé, thật thà,
Uống thuốc đều đặn để mà khỏe lâu.
Bố con anh chỉ một câu:
Có em tỉnh táo, bạc đầu cũng vui.
Mai sau dẫu nắng hay mưa,
Anh còn muốn được đón đưa em hoài.
Và mong mỗi buổi sớm mai,
Lại cùng em ghé Lê Lai quán này.
Bát mì nghi ngút khói bay,
Hạnh phúc đôi lúc chỉ đầy vậy thôi.
Một là em khỏe trong đời,
Hai là em vẫn mỉm cười cùng anh.
(Quang Đặng – Kỷ niệm ngày…tái khám…, 20.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét