ĐỪNG BỎ LỠ CHUYẾN TÀU
CUỐI
Tàu đỏ ngủ giữa sân ga,
Gió nghiêng tà áo – ngân nga chiều vàng.
Một mình ngồi giữa mênh mang,
Nghe lòng cũng muốn lên đàng đâu đây.
Đời người mấy chuyến tàu mây,
Người lên, kẻ xuống, phút giây ngỡ thường.
Những ai hiểu hết con đường,
Chuyến sau có kịp, người thương còn chờ?
Ta ngồi giữa khoảng lững lờ,
Giữa đi và ở, giữa bờ và xa.
Có hai thứ chớ bỏ qua:
Chuyến tàu về cuối – và ta của mình.
Nếu ai giữ được chân tình,
Thì dù chậm bước, vẫn nhìn thấy nhau.
Tàu kia dẫu có đi mau,
Vẫn còn hương tóc – vương sau đợi chờ.
(Chiều se lạnh, 23.10.2025 - Quang Đặng)
Hay! Có hai thứ chớ bỏ qua/ Chuyến tàu về cuối - và ta của mình...
Trả lờiXóa