BẤT KỂ BẠN GẶP AI,
ĐÓ ĐỀU LÀ NGƯỜI BẠN
CẦN GẶP
Trong Thiền ngữ Ấn Độ, có bốn câu dạy rất sâu:
“Bất kể bạn gặp ai, đó đều là
người bạn cần gặp.
Bất kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện nhất định phải xảy ra.
Bất kể chuyện bắt đầu từ đâu, đó đều là thời điểm thích hợp.
Bất kể là chuyện gì, đã qua chính là đã qua.”
Mỗi con người đến với thế giới này
đều mang theo một sứ mệnh riêng,
một bài học riêng cần hoàn thành.
Khi duyên đã đủ, khi hành
trình đã tròn,
người ta rời đi –
nhẹ như lá rụng cuối mùa,
thanh thản gửi lại hương đời.
Em tin rằng, Thầy Phương
đã hoàn tất
trọn vẹn hành trình của mình:
một đời dựng chữ, giữ đạo,
gieo nhân cách và mở lối cho bao thế hệ.
Xin gửi đôi lời này đến
gia quyến Thầy,
như một chút hơi ấm,
để vơi đi phần nào nỗi buồn mất mát.
Người đi để lại ánh
sáng.
Người ở – giữ lấy niềm thương.
TỊCH
AN
Bất
kỳ ai bước bên đời,
Cũng đều mang đến một thời để thương.
Đến rồi – gió lặng ven đường,
Đi rồi – hương vẫn vấn vương dặm trường.
Xong
duyên, xong việc đoạn đường,
Thầy về tịch tịnh khói sương an lòng.
Nghĩa ân rọi sáng đạo trong,
Hóa nên nhân cách soi vòng thế nhân.
(Quang
Đặng, chiều buồn nhớ Thầy, 23.10.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét