Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng
sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải
là độ dài của dòng chảy, mà là những bến bờ đã kịp hình thành.
Có người chọn đi nhanh, có người chọn đi
xa, và cũng có người chọn ở lại cùng chữ nghĩa, cùng những điều tưởng chừng nhỏ
bé mà hóa ra bền bỉ hơn năm tháng. Hưng là người như thế — lặng lẽ gieo mầm,
lặng lẽ giữ lửa, để rồi từ đó, tri thức thành dòng, tình thân thành bến, và
cuộc đời cứ thế tỏa hương.
Xin gửi em đôi vần thơ, như một lời chúc chân thành, mừng một hành trình ngày càng trọn vẹn hơn theo cách rất riêng…
Bến Chữ Đình Hưng
(Mừng sinh nhật TS. Nguyễn Đình Hưng 8/4)
Sinh ngày mùng tám
tháng tư,
Hưng như ngọn gió êm ru tháng ngày.
Phong trần mà vẫn xanh cây,
Thanh tao dáng đứng, hương bay giữa đời.
Dung nhan tựa ánh
sao trời,
Nụ cười như nắng, mắt ngời men thơ.
Duyên Hưng ủ mật trong mơ,
Chạm câu chữ cũng hóa tơ dịu dàng.
Tiến sĩ – lặng lẽ
đò ngang,
Chở bao con chữ qua ngàn bến xa.
Tri thức như suối ngân nga,
Trong veo chảy mãi, đơm hoa ý tình.
Đèn khuya ươm những
mầm lành,
Gieo câu bén rễ, kết thành vần hay.
Văn Hưng như dải mây bay,
Lấp lánh ý tứ, đong đầy tình sâu.
Gia đình - bến đợi con tàu,
Bình yên neo đậu trước sau một lòng.
Vợ hiền như ánh trăng trong,
Hai con như lộc non hồng đầu xuân.
Mừng Hưng thêm tuổi thanh
tân,
Danh lan theo gió, đức dần thành hương.
Đường xa vẫn vững tay cương,
Để câu chữ hóa yêu thương trọn đời.
(Quang Đặng - TH, 8.4.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét