KHÔNG SINH, KHÔNG
DIỆT
Trong
một tuần ngắn ngủi, tôi mất đi hai người thân yêu nhất: mẹ tôi và anh trai thứ
hai trong tám anh chị em. Mẹ là hơi ấm ngọt ngào, là bóng dáng cúi bên nồi cơm
nghi ngút khói, là tiếng gọi nhẹ như gió mỗi sớm mai. Anh thì hiền lành, lặng
lẽ giúp đỡ từng người, nụ cười anh ấm như ánh đèn bên hiên. Hai mất mát đến
liên tiếp khiến tôi như bị cuốn vào cơn bão, trống rỗng, hoang hoải và dường
như chẳng còn chỗ để đứng.
Căn nhà bỗng trở nên rộng hơn, yên
ắng đến lạnh người. Tôi bước đi thật khẽ như sợ đánh thức khoảng trời trống
vắng. Mỗi sáng thức dậy, tôi vẫn lắng nghe vô vọng tiếng dép mẹ lướt trên nền
gạch, mong đâu đó tiếng anh mộc mạc trêu đùa. Nhưng chỉ có khoảng lặng đáp lại.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa, bụi bay lơ lửng trong không gian, như những thước
phim cũ ùa về, khiến tim tôi chùng xuống, buốt một nhịp.
Mọi đồ vật quanh tôi như mang hơi
thở của họ. Chiếc áo len mẹ đan dở còn vương sợi chỉ, dang tay chờ bàn tay mẹ
trở lại. Trên bàn, tách trà anh uống tối hôm trước vẫn còn vệt nâu mỏng. Tôi
chạm vào, tưởng như hơi ấm còn đó, rồi nước mắt tự rơi. Đêm đến, tôi nằm im
nghe tiếng đồng hồ gõ từng nhịp, mỗi nhịp như nhắc rằng hai trái tim quen thuộc
đã rời khỏi nhịp sống. Gối tôi ướt đẫm, hơi thở dồn dập, lồng ngực như bị kéo
căng đến muốn vỡ.
Trong
những đêm dài, tôi tự hỏi: liệu họ có biến mất hoàn toàn, hay vẫn lặng lẽ quanh
tôi trong hình dạng nào đó? Câu hỏi ấy kéo tôi về lời dạy của Thiền sư Thích
Nhất Hạnh về “không sinh, không diệt”. Rằng đám mây không mất, chỉ đổi hình
thành mưa, thành sương. Người thương của ta cũng vậy, họ biểu hiện trong hình tướng
khác, gần gũi hơn ta tưởng.
Tôi
khẽ hướng mắt ra mảnh vườn nhỏ bên nhà. Mưa nhẹ rơi trên tán lá, ánh nắng loang
lổ vỡ ra thành vô số hạt sáng trên mặt nước, và một cảm giác bình yên bất chợt
tràn về. Tôi chợt nghĩ: có lẽ mẹ đang ẩn trong tia nắng chạm nhẹ lên gò má,
trong mùi đất ẩm dịu dàng mỗi buổi sớm. Còn anh, biết đâu đang gửi mình trong
tiếng gió xào xạc qua những vòm lá, trong những câu chuyện gia đình còn dang dở
đâu đó giữa nụ cười và hơi ấm người thân.
Tôi chợt nhận ra mẹ để lại trong tôi tính
kiên nhẫn, giọng nói êm, cách yêu thương không lời. Anh để lại sự chân thành,
nụ cười và thói quen hỏi thăm từng người. Dòng máu, ký ức và những điều tử tế
họ trao vẫn chảy trong tôi như dòng suối không ngừng nghỉ.
Từ
khi chạm đến hiểu biết ấy, nỗi đau vẫn còn, nhưng không bóp nghẹt tôi nữa. Tôi
học cách mỉm cười khi nhớ họ, như người đứng tiễn buổi chiều tà, và biết rằng
hoàng hôn rồi sẽ đến bình minh. Mỗi việc tốt tôi làm, coi như thay họ gửi
chút nắng cho đời.
Nếu
bạn cũng đang đau vì mất người thân, xin hãy lắng nghe trái tim mình. Hãy nhìn
sâu vào ánh mắt người bạn yêu, vào cách bạn mỉm cười, vào lòng tốt bạn mang;
bạn sẽ thấy bóng dáng của họ đang ở đó, dịu dàng và không rời nửa bước. Khi
hiểu rằng chẳng có gì mất đi, ta học cách yêu sâu hơn và buông nhẹ hơn.
Cuộc
đời vô thường, mất mát khó tránh. Nhưng hiểu không sinh không diệt, tôi trân
quý hơn phút giây hiện tại bên người thân và tập buông quá khứ. Mẹ và Anh cũng
mong tôi như vậy – sống những ngày tới với yêu thương và bình yên. Họ chưa bao
giờ rời xa; họ chỉ hóa thành yêu thương vĩnh cửu âm thầm đồng hành trên đường
đời.
(Quang Đặng - Chạng vạng 23.10.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét