Tháng
Mười về, gió thu se nhẹ.
Giữa
khung trời Kinh Công, khói hương như dải lụa mỏng, cuốn theo bao kỷ niệm về
Người Thầy đáng kính – Giáo sư, Hiệu trưởng Trần Phương.
Một đời Thầy – từ chiến sĩ ngoài
chiến trường đến người gieo chữ nơi giảng đường – đều sáng ngời tinh thần phụng
sự, giản dị mà cao cả.
Ngôi
trường Thầy dựng nên đã trở thành mái nhà tri thức, nơi bao thế hệ lớn lên bằng
ngọn lửa Thầy thắp.
Giờ Thầy về với cõi an yên, chúng
con xin gửi đến Thầy bài thơ nhỏ này – như nén hương lòng, như tiếng gọi của
mùa thu tiễn biệt, để mỗi lời thơ là một đóa tri ân, và mỗi nhịp vần là một bước con theo dấu Thầy đi.
TIỄN THẦY VỀ CÕI AN YÊN
Sáng hai tư, gió liêu xiêu,
Tháng Mười hong nắng, tiêu điều lá rơi.
Khói sương giăng nhẹ bên trời,
Như hương kỷ niệm gọi Người về xa.
Một đời son sắt bao la,
Ra đi vì nước, vì nhà, vì dân.
Áo nâu in dấu phong trần,
Mà tim vẫn sáng muôn lần nghĩa nhân.
Ngày hòa bình, gió trong ngần,
Thầy gieo hạt chữ, nở dần Kinh Công.
Từ gian khó đến trời trong,
Ươm bao thế hệ sáng lòng yêu thương.
Giờ đây vắng lặng giảng đường,
Lá thu lả xuống, khói hương dâng đầy.
Chúng con thinh lặng bên Thầy,
Nguyện theo đạo học xưa nay một lòng.
Dẫu mây trắng vẫn thong dong,
Bóng Thầy tỏa sáng muôn dòng thời gian.
Ơn Thầy tựa ánh bình an,
Soi bao thế hệ, ngập tràn mê say.
Bao
mùa phấn trắng còn bay,
Lời Thầy còn vọng nơi đây mái trường.
Chúng con xin nguyện yêu thương,
Gieo thêm hạt sáng trên đường Thầy đi.
(Yên Mỹ - Đêm 22/10/2025)
Hay quá em!
Trả lờiXóa